Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 223
Cập nhật lúc: 2026-03-27 21:26:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chu Tĩnh Thư gần như lấp đầy tủ quần áo trong phòng mới, riêng váy tông màu đỏ treo tới tám chiếc, còn các loại váy màu be nhạt, vàng nhạt, xanh nhạt, trắng kem thì nhiều đếm xuể.”
Thực Giang Tiểu Ngải thích quần áo màu nhạt, nhưng dù cũng là tân hôn, cô cũng mặc cho chút khí vui mừng.
Màu đỏ rực thực ai cũng thể mặc , nhưng Giang Tiểu Ngải da trắng, ngũ quan xinh xắn, dáng cao ráo mảnh khảnh, mặc chiếc váy đỏ ngược khí chất ngời ngời, sang trọng bức .
Trưa hôm nay bà dì bày tiệc tại nhà họ Sở, lấy phận nhà ngoại mời một bữa, coi như tổ chức sớm bữa tiệc mặt ba ngày khi cưới.
Bởi vì chiều nay đôi trẻ xuống phía Nam hưởng tuần trăng mật, công việc của cả hai đều bận rộn, chen chúc thời gian thực sự dễ dàng, cần thiết tốn thời gian ở thủ đô các thủ tục mặt rườm rà.
Vốn dĩ bữa tiệc , nhà họ Tiết và hai cụ nhà họ Giang đều bày.
Sau khi bàn bạc, nhà họ Tiết và bà dì cùng bày chung một bữa, đợi khi trăng mật về, nhà họ Tiết sẽ bày thêm một nữa.
Lục lão gia t.ử gần đây công tác xa, bày cũng , đành đặt gạch , đợi khi sinh con, tiệc đầy tháng bày tại nhà họ Lục.
Sau khi ăn xong bữa trưa náo nhiệt, Lục Thiếu Lâm và Giang Tiểu Ngải ga tàu hỏa, chuẩn xuống phía Nam.
Trên đường đến ga tàu, hai trong xe ô tô nhỏ.
Lục Thiếu Lâm với Giang Tiểu Ngải:
“Tiểu Ngải, nhận một nhiệm vụ, lúc nãy ăn cơm đông quá, tiện với em."
“Hả?"
Giang Tiểu Ngải giật , chẳng lẽ chuyến du lịch trăng mật sắp tan thành mây khói?
Không khỏi chút thất vọng.
Lục Thiếu Lâm vội vàng giải thích:
“Chúng vẫn thể tiếp tục trăng mật, chỉ là trong quá trình , cần thành một công việc, thậm chí thể cần em yểm trợ giúp ."
“Ra là , thế các cần em gì?"
Giang Tiểu Ngải hỏi.
Cô hiểu nhiệm vụ của Lục Thiếu Lâm nhất định là việc vì nước vì dân, nếu cô thể góp một phần sức lực, tự nhiên sẽ từ chối.
Trên tàu chắc chắn đông , chẳng thà rõ luôn lúc , tránh việc đường gặp tình huống đột xuất, lo lắng nhất thời phản ứng kịp, chuẩn tâm lý vẫn hơn.
“Trước đây em bí mật Cảng Thành một chuyến, báo cáo với cấp , phận của cho phép lén lút qua đó, báo cáo một tiếng với cấp ."
“Mà ngay lúc ăn cơm , cấp chỉ thị cho , chính là Tham mưu Mục lái xe đến thông báo cho đấy.
Cấp đồng ý cho đưa em theo, bí mật lẻn Cảng Thành, nếu phát hiện, cứ bảo là bình thường kết hôn tuần trăng mật, qua đó chơi một chuyến, một khi qua đó , hai chúng cần đóng giả thành vượt biên qua đó, diễn cho thật ham mê hưởng lạc."
“ mà, đến Cảng Thành, cần phối hợp với của chúng ở bên đó, bắt giữ một kẻ mang theo bí mật khoa học kỹ thuật của chúng rời khỏi biên giới.
Khi cần thiết, thể tiêu diệt tại chỗ, lấy tài liệu."
“Nếu em che đậy phận giúp , hành động của sẽ thuận tiện hơn nhiều."
Lục Thiếu Lâm cũng thấy khó xử, Giang Tiểu Ngải:
“Chuyến du lịch trăng mật , mang theo nhiệm vụ, ..."
“Không , em giúp , chúng dốc lực.
Chuyện bắt , em hào hứng đấy."
Giang Tiểu Ngải hì hì trêu chọc, “Tuần trăng mật như mới thật ý nghĩa, chắc chắn sẽ bao giờ quên."
Lục Thiếu Lâm thấy Giang Tiểu Ngải giận, cũng yên tâm hơn.
“Nếu nhiệm vụ thực hiện , thể xin nghỉ thêm một tuần."
Lục Thiếu Lâm gãi gãi gáy, “Mặc dù em thể kéo dài kỳ nghỉ, nhưng khi về thủ đô, em , thể nấu cơm cho em, còn thể trưa nào cũng đưa cơm cho em, công tác hậu cần."
“Vậy thì em hưởng phúc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-quan-nhan-khong-de-choc/chuong-223.html.]
Giang Tiểu Ngải vui vẻ, đó :
“Vậy thì, khi đến Cảng Thành, chúng cần chú ý những gì?
Anh cho em !
Lên tàu chúng sẽ chuyện nữa."
Lục Thiếu Lâm liến thoắng một tràng dài, còn Tham mưu Mục lái xe cũng thỉnh thoảng bổ sung vài câu.
Giang Tiểu Ngải ghi nhớ từng điều một, đây chuyện đùa, mỗi một điều đều cực kỳ quan trọng.
Lục Thiếu Lâm thì tổng kết một câu:
“Tóm , phận của bại lộ, nếu tra , chỉ thể là hưởng tuần trăng mật.
Tất nhiên, của chúng cũng sẽ cố gắng hết sức bảo vệ .
Nếu nhiệm vụ thuận lợi, từ Cảng Thành về, chúng còn thể chơi ở Dương Thành hai ngày."
“ , chi phí ở Cảng Thành sẽ thanh toán, cần dùng đến kho bạc nhỏ của chúng .
Hơn nữa, nếu nhiệm vụ thành , em cũng sẽ biểu dương đấy."
Giang Tiểu Ngải lắc đầu nguầy nguậy:
“Biểu dương thì thôi , cây to đón gió lớn.
Chỉ cần thanh toán công tác phí là em thấy mãn nguyện lắm .
Sau em ăn lớn, cần tích cóp nhiều tiền mà!"
“Yên tâm, sẽ tranh thủ nhiệm vụ nhiều hơn, tiền trợ cấp nhiệm vụ đều đưa hết cho em."
Lục Thiếu Lâm tính toán.
Anh mới điều đến thủ đô, mặc dù là điều động với danh hiệu quán quân đại hội võ thuật, nhưng dù cũng là môi trường mới, nhanh ch.óng chứng minh thực lực của , như cấp mới giao cho nhiều nhiệm vụ hơn.
Còn Giang Tiểu Ngải thì đ-ánh một cái:
“Đừng mà!
Hễ nhiệm vụ là nguy hiểm.
Em cần tiền thì thể kiếm từ từ, đừng chủ động mạo hiểm, cần thiết ."
“ vợ thích tiền mà!"
Lục Thiếu Lâm trêu ghẹo.
“Vợ thích tiền, nhưng vợ còn thích hơn.
Anh quan trọng hơn tiền nhiều lắm."
Giang Tiểu Ngải chu môi, “Nhớ kỹ nhé, bất cứ lúc nào bình an cũng là hết, phép mạo hiểm."
“Ừm!"
Lục Thiếu Lâm gật đầu, “Anh em, việc đều sẽ cẩn thận, chắc chắn sẽ thôi, còn chăm sóc em cả đời, bảo vệ em cả đời nữa mà."
Đến ga tàu hỏa, Tham mưu Mục chịu trách nhiệm đưa Lục Thiếu Lâm dặn dò hai thêm vài câu, ngoài những chuyện liên quan đến Cảng Thành.
Sau đó, đưa cho Lục Thiếu Lâm hai cuốn chứng minh thư giả và một tờ giấy địa chỉ:
“Đến Dương Thành, tới ở phòng 303 của nhà khách , A Uy sẽ đến tiếp ứng, sắp xếp cho hai qua đó.
A Uy là quân nhân xuất ngũ của quân khu Định Thành, Tiểu Lục chắc là quen đấy, tên thật là Hứa Thắng Uy."
“Cái nhóc đó , quen lắm!"
Khóe miệng Lục Thiếu Lâm nhếch lên, “Có thể gặp bạn chiến đấu cũ, cùng kề vai chiến đấu, thật !"