Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 398
Cập nhật lúc: 2026-03-27 21:49:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Tiểu Ngải thực sự cũng động tâm, liền :
“Được, cháu sẽ một chuyến.
Cả sáu chúng cháu cùng ."
“Đa tạ, đa tạ!"
Ông chủ Khúc vội vàng vái chào.
Ông chủ Khúc lập tức sắp xếp một theo:
“Mau sắp xếp bao thuyền, nhất định đảm bảo an ."
“Giang tiểu thư, hôm nay còn việc ăn, thế , hậu thế mời ăn cơm, bàn về chuyện đồ thêu, đó chốt thời gian sang bên đó."
Ông chủ Khúc .
“Không vấn đề gì!"
Giang Tiểu Ngải gật đầu.
Sau khi ông chủ Khúc rời , Tào Thắng Lợi mắt lấp lánh như , “Bác sĩ Tiểu Ngải, cô đồng ý đưa tất cả chúng sang bên đó ?"
“Phải, cùng , cùng mở mang tầm mắt.
Hơn nữa, chúng còn cần vệ sĩ nữa đấy!"
Giang Tiểu Ngải sang Vạn Hồng, “Vạn Hồng, sang bên đó bà sợ ?"
“Không sợ!
cũng mở mang tầm mắt mà!"
Vạn Hồng quả quyết , “Chị gái và rể đều thích các bài hát của Hương Cảng thành, thể mua băng đĩa ?
Tiền của bên mang qua đó dùng ?"
“Cần đổi tiền đấy."
B-éo .
“Hả?"
Vạn Hồng chút thất vọng.
Giang Tiểu Ngải nghĩ ngợi:
“Vạn Hồng, bà đừng lo, bán đồ thêu cho ông chủ Khúc, bảo ông thanh toán bằng tiền bên đó, chúng sẽ cần vội vàng đổi tiền nữa."
“Bà mua băng đĩa thì cứ lấy tiền từ chỗ , coi như ứng tiền lương, tỷ giá gì đó bà chắc chắn giỏi tính hơn ."
Vạn Hồng lập tức gật đầu, “ nhất định sẽ tính toán rõ ràng, để bà chủ Tiểu Ngải lỗ."
“ cũng !"
Tần Nam nắm tay Giang Tiểu Ngải.
“Sáu chúng cùng ngoài chính là một nhà.
Yên tâm !
Sẽ thiếu phần ."
Trong mắt Giang Tiểu Ngải mang theo chút phấn khích, cô sang bên đó.
Tào Thắng Lợi cũng vui vẻ :
“Vậy mua cho cô Hà cái gì đây nhỉ?
Bên đó quần áo ?"
“Có, chắc chắn !
Quần áo, trang sức, túi xách, mỹ phẩm, thứ gì cũng đều cả."
Giọng Giang Tiểu Ngải đầy vẻ hào khởi.
Giang Tiểu Ngải tính toán, cô mang theo d.ư.ợ.c liệu cực phẩm, sang bên đó chắc chắn bán giá hơn, nhất định thể kiếm món hời lớn.
Chương 321 Lại sang Hương Cảng thành
Ông chủ Khúc theo đúng thỏa thuận đó, mời nhóm của Giang Tiểu Ngải ăn cơm ở nhà hàng nhất, còn trả giá cao mua hết đồ thêu Giang Tiểu Ngải mang tới, bao gồm cả những bộ quần áo thêu nhỏ mà Tiểu Sủi Cảo và Tiểu Trôi Nước từng mặc.
Giang Tiểu Ngải chỉ để hai món đồ thêu, định bụng sang đến Hương Cảng thành mới tìm mua.
Ông chủ Khúc thanh toán cho Giang Tiểu Ngải bằng tiền của Hương Cảng thành, bán hơn hai vạn.
“Bác sĩ Tiểu Ngải, chuyện sang bên đó sắp xếp xong xuôi ."
Ông chủ Khúc cũng đổi cách xưng hô với Giang Tiểu Ngải.
Hai ngày qua, ông cũng nhờ thăm dò danh tiếng của Giang Tiểu Ngải ở kinh thành, càng thêm tin tưởng y thuật của cô.
“Có thể xuất phát sớm nhất khi nào?
Thời gian của chúng cháu cũng khá gấp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-quan-nhan-khong-de-choc/chuong-398.html.]
Giang Tiểu Ngải hỏi.
“ sắp xếp xe, chiều mai đến làng chài nhỏ.
Buổi tối thuyền sang, bao thuyền , tuyệt đối an ."
Ông chủ Khúc .
Giang Tiểu Ngải đây cùng Lục Thiếu Lâm một chuyến, quen thuộc với quy trình , ông chủ Khúc thì thấy lo lắng.
Buổi tối, Giang Tiểu Ngải triệu tập mấy bạn đồng hành phòng :
“Hiện giờ tiền bên đó , mỗi các bạn cần bao nhiêu?"
“Bác sĩ Tiểu Ngải, từng sang bên đó, cần bao nhiêu?"
Tào Thắng Lợi vẻ mặt đầy đắn đo, “ chỉ mua chút đồ cho cô Hà thôi, đại khái cần bao nhiêu tiền?"
Giang Tiểu Ngải nghĩ ngợi :
“Thế , tiên đưa mỗi ba trăm tệ, nếu mua đồ lớn mà thiếu tiền thì đến tìm ."
“Nhiều quá ?"
Vạn Hồng chút căng thẳng, “ sợ tiêu tiền trả nổi !"
“Vậy đưa bà một trăm tệ nhé?"
Giang Tiểu Ngải hỏi.
Vạn Hồng gật đầu, “Ừm, một trăm !"
B-éo thì :
“Tiểu Ngải, và Tần Nam lấy nhiều hơn một chút, chúng lấy một ngàn.
Nếu đến bên đó chúng nhập hàng thì lúc đưa thêm cho chúng nhé?"
“Không vấn đề gì!"
Giang Tiểu Ngải sảng khoái đồng ý, “ ở đây hơn hai vạn cơ mà!
Chắc chắn đủ dùng."
“Tiểu Ngải, tiền của bà cất cho kỹ đấy nhé!
nhớ bà và Lục quen công an ở đây, là nhờ họ giữ hộ một phần?"
Tần Nam chút lo lắng.
“Không cần , tiền Hương Cảng thành mệnh giá lớn, cũng nhiều lắm.
cất ."
Giang Tiểu Ngải cảm thấy cần thiết phiền bạn của Lục Thiếu Lâm, cô gian, đảm bảo vạn vô nhất thất.
Chiều ngày hôm , ông chủ Khúc đón nhóm Giang Tiểu Ngải đến làng chài nhỏ , đợi đến đêm khuya mới thuyền sang bờ bên .
Dọc đường sóng yên biển lặng.
Lúc cập bến Hương Cảng thành là hơn bốn giờ sáng.
Sau khi xuống thuyền, ông chủ Khúc trực tiếp đưa nhóm Giang Tiểu Ngải đến tiệm bánh chính tông nhất để ăn điểm tâm sáng.
“Bác sĩ Tiểu Ngải, dọc đường cũng vất vả , lát nữa về đến nhà , cứ ngủ một giấc thật ngon , đợi ngủ dậy mới khám bệnh cho con trai .
Cô thấy sắp xếp như thế nào?"
Giang Tiểu Ngải miệng đang nhai bánh bao xá xíu, xua tay mới :
“Cháu buồn ngủ, lát nữa khám cho con trai ông ."
Ông chủ Khúc tự nhiên là mong khám cho con trai càng sớm càng , con trai ông xe lăn ba năm , ông mơ cũng mong con dậy .
Ông chủ Khúc ở Hương Cảng thành cũng khá là oai phong, mặc dù lúc vượt biên vẫn giữ vẻ kín đáo, nhưng đến Hương Cảng thành, ăn xong điểm tâm sáng tới ba chiếc xe nhỏ chạy tới đón.
Giang Tiểu Ngải mà thèm, cô tích góp thêm tiền, nhất định cũng mua lấy một chiếc.
Ông chủ Khúc ở trong một căn biệt thự độc lập, sân vườn và hồ bơi, trang trí hoài cổ tinh xảo, xem việc kinh doanh của ông khấm khá.
Vợ của ông chủ Khúc ăn mặc sành điệu, bà nhận tin tức từ sớm, tiểu thần y tới nên tự nhiên nhiệt tình tiếp đãi, chuẩn sẵn quả điểm tâm, còn đích pha cà phê.
“Thằng lớn ?
Đã ngủ dậy ?"
Ông chủ Khúc hỏi.
“Dậy từ sáng sớm , đang ở trong phòng sách đấy!"
Khúc phu nhân khẽ nhíu mày, “Nó vẫn còn bài xích chuyện khám bệnh."
Khúc phu nhân mặt đầy vẻ áy náy Giang Tiểu Ngải, “Bác sĩ Tiểu Ngải, thật xin nhé!
Con trai lớn của khám bác sĩ quá nhiều , nhưng mãi chẳng chữa khỏi, nó..."