Cô vợ xinh đẹp, đanh đá ôm con đi tùy quân: Đại lão hoảng hốt - Chương 251: Ra ngoài phải nể mặt phụ nữ nhà mình một chút

Cập nhật lúc: 2026-01-16 01:51:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chiêu Muội, con cô Minh Lâm như thế!

 

Tuy cô xinh bằng các chị ở đoàn văn công, nhưng cô ..." Thời Chi Nhan , cố vẻ như đang gắng sức tìm ưu điểm Minh Lâm.

 

"...

 

chắc chắn là tâm địa lương thiện!

 

Con thế nữa!"

 

Thời Chi Nhan năng vô cùng chân thành.

 

Rồi cô bảo Minh Lâm: "Tiểu Lâm , Chiêu Muội chỉ là đứa trẻ thôi, nghĩ gì nấy.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Em cũng là lớn , chắc hẹp hòi đến mức chấp nhặt với một đứa trẻ nhỉ?"

 

Minh Lâm tức đến mức mặt mũi biến dạng.

 

Ngặt nỗi lúc nếu cô chấp nhặt thì hóa bản kém sang.

 

Minh Lâm cũng là "con ông cháu cha" cưng chiều từ nhỏ, ở ngoài ai chẳng tâng bốc cô?

 

Cô đương nhiên chịu nổi uất ức bắt nạt.

 

Thế là cô đành Cố Diệc với ánh mắt đầy vẻ tủi , mong chống lưng cho :

 

"Anh Diễm, xem chị dạy con kiểu gì thế!

 

Làm gì đứa trẻ nào chê khác cơ chứ?

 

Mà em trông lắm ?"

 

Cố Diệc định mở miệng thì phía eo truyền đến cảm giác nhói vì véo một cái.

 

Anh đầu nghi hoặc Thời Chi Nhan.

 

Chỉ thấy Thời Chi Nhan đang rạng rỡ nhưng trong nụ ẩn chứa đầy sự nguy hiểm.

 

Anh hồi tưởng bộ phản ứng của nãy giờ, chắc là gì sai chứ?

 

Nếu sai thì nụ chính là lời cảnh cáo dành cho .

 

Sau đó chú ý thấy Chiêu Muội trong lòng thấy bố như cũng bắt chước theo y hệt.

 

Cố Diệc còn thể gì nữa?

 

Đây là vợ và con trai yêu nhất của mà, dĩ nhiên là chọn về phía họ .

 

"Minh Lâm , trẻ con dối , em cũng đừng chấp nhặt với nó gì!" Cố Diệc .

 

Thời Chi Nhan hài lòng với câu trả lời , nụ càng thêm rạng rỡ: "Phải đấy, mà Minh Lâm thật là, cứ hỏi lão Cố nhà cho bằng .

 

Em đừng buồn, dù em trông bình thường nhưng em tâm địa lương thiện mà!

 

Được , để chị dạy bảo cái đứa thật thà ngay đây!"

 

Minh Lâm lúc thấy buồn nôn với cái cụm từ "tâm địa lương thiện" .

 

Thậm chí cô cảm thấy Thời Chi Nhan đang cố ý mỉa mai, ngược.

 

Dứt lời, Thời Chi Nhan nghiêm mặt lườm Chiêu Muội: "Chiêu Muội, xem con cô Minh Lâm giận kìa.

 

Tuy bảo con một đứa trẻ trung thực, nhưng chúng những lời khiến ngoài thấy khó xử và tức giận, ?"

 

Chiêu Muội phối hợp gật đầu lia lịa, trưng bộ dạng hối khi dạy bảo, Minh Lâm: "Cô ơi...

 

cháu xin , cháu .

 

Cô xinh lắm, ăn mặc cũng siêu , chẳng quê mùa tí nào luôn!"

 

Minh Lâm há miệng thở dốc.

 

Nhất thời uất nghẹn chẳng đối đáp thế nào.

 

Thậm chí cô tức đến mức chẳng ăn nữa.

 

cái bộ dạng của hai con nhà , cô hạ quyết tâm đòi cái nỗi nhục !

 

Lát nữa đến nhà hàng đồng bọn , để xem hai con nhà còn dẻo mồm đến .

 

Minh Lâm cố nặn một nụ gượng gạo: "Không còn sớm nữa, chúng cùng nhà hàng thôi! Để khách đợi thì chút nào, kẻo tưởng chị lên mặt đấy!"

 

Thời Chi Nhan đáp: "Điều đó là dĩ nhiên ."

 

Chiêu Muội cũng đế thêm: "Lạ thật đấy ơi, lúc nãy nhà định lên xe , rõ ràng là cô chặn đường chúng mà.

 

Sao là nhà lên mặt?"

 

"Chiêu Muội , dù sự thật là nhưng chúng cũng thẳng như thế .

 

Chúng là những đứa trẻ giáo d.ụ.c, khác khó xử!"

 

"Con nhớ ạ.

 

Cho dù cô chúng đến muộn thì đó cũng là của chúng .

 

Bởi vì chúng giáo d.ụ.c nên thèm chấp nhặt với khác."

 

Sau khi hai con tung hứng xong xuôi, Thời Chi Nhan mới mở cửa xe bước lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-xinh-dep-danh-da-om-con-di-tuy-quan-dai-lao-hoang-hot/chuong-251-ra-ngoai-phai-ne-mat-phu-nu-nha-minh-mot-chut.html.]

Cố Diễm vội vàng bế con theo .

 

Minh Lâm tức đến giậm chân, cũng vội vã lên xe.

 

...

 

Chiếc xe chạy về phía nhà hàng, đường xá thông thoáng hề tắc, quãng đường cũng xa nên loáng cái tới cổng nhà hàng.

 

"Chị dâu, đây là nhà hàng Katyusha, chắc chị đến bao giờ nhỉ!

 

Đồ Nga ở đây khá là chính tông, chắc đây chị ở quê bao giờ thấy, cũng chẳng mấy món Tây chị ăn quen .

 

Lát nữa hiểu cứ hỏi em nhé."

 

Minh Lâm chủ động mở lời.

 

Thời Chi Nhan hờ hững : "Cũng bình thường thôi, đây từng đến với em họ của Cố Diễm , hương vị ngon như cô .

 

cảm thấy nó cải biên cho hợp với khẩu vị Hoa .

 

Tất nhiên, nghĩ chắc chắn vì cô ăn ít nhà hàng Tây nên gì so sánh, mà chắc là cô thích kiểu hương vị cải biên thôi."

 

Minh Lâm định bóng gió mỉa mai đối phương là kẻ nhà quê để thắng một ván, kết quả đối phương nhạo ngược mới là kẻ nhà quê từng ăn món Tây thứ thiệt.

 

"Nói là chị dâu khá nhiều kinh nghiệm về món Tây ?

 

Chị vì sợ ngượng nên cố tỏ thế đấy chứ?" Minh Lâm tiếp tục thăm dò.

 

Mặc dù Thời Chi Nhan thừa kinh nghiệm với đủ loại món ăn nước ngoài, nhưng khi cãi vã thì chẳng cần chứng minh bản bao nhiêu bản lĩnh.

 

Cứ trực tiếp công kích là !

 

"Tại cố tỏ ?

 

Ăn một bữa cơm thì gì mà bộ tịch?"

 

Thời Chi Nhan đưa một vẻ mặt vô cùng chân thành để hỏi .

 

"Oa!

 

Giới trẻ ở tỉnh Yên các cô thật kỳ lạ!

 

Không chỉ thích mặc đồ như đồ nhà quê mà còn hiếu thắng, thích giữ thể diện và bộ nữa ?

 

Tại nhỉ?

 

Chẳng lẽ vì tỉnh Yên phồn hoa quá nên tính cách ai nấy đều xốc nổi ?"

 

Sau khi hỏi xong, cô cũng chẳng buồn đợi câu trả lời từ Minh Lâm, mà chủ động tiến lên với phục vụ rằng họ là khách đặt phòng , bảo phục vụ dẫn phòng bao.

 

"Mẹ ơi, hóa với cô út ăn ngon mà dắt Chiêu Muội theo!

 

Hừ hừ!

 

Chiêu Muội nhớ nhé!

 

Giờ con đang giận đấy." Trên đường phòng bao, Chiêu Muội chu môi .

 

"Hôm nay Chiêu Muội giúp đ.á.n.h đuổi , chẳng lẽ xứng đáng đền bù một bữa đại tiệc, đó thưởng thêm một nữa ?"

 

Thời Chi Nhan cũng thấy màn mở đầu hôm nay Chiêu Muội thể hiện , liền gật đầu: "Được."

 

"Chi Nhan, em bắt đầu nuông chiều con đấy!" Cố Diễm nhắc nhở.

 

Thời Chi Nhan nháy mắt với : "Ông xã, câu ' ngoài đường thì giữ thể diện cho phụ nữ của ' ?"

 

Cố Diễm: ...

 

Anh chỉ mới qua câu tục ngữ " ngoài đường giữ thể diện cho đàn ông của " thôi.

 

xét thấy phong tục ở ngôi làng đó khác biệt, chắc tục ngữ cũng khác.

 

"Chuyện của Chiêu Muội, về nhà chúng sẽ ." Cố Diễm bảo.

 

Thời Chi Nhan gật đầu, nhưng vẫn quên nhắc nhở: "Lát nữa giữ thể diện cho em thế nào thì cứ đóng vai câm bên cạnh là , đừng gì cả."

 

" đúng đúng, bố gà mờ lắm, chẳng bắt nạt gì cả!

 

Chẳng giỏi bằng Chiêu Muội chút nào!" Chiêu Muội phụ họa theo.

 

"Cái thằng ranh !" Cố Diễm .

 

Chiêu Muội vội đáp: "Bố ơi, ngoài đường cũng giữ thể diện cho con trai một chút chứ!"

 

Cả gia đình ba phía thầm với , Minh Lâm hậm hực phía , cảm thấy uất ức vô cùng.

 

cam tâm.

 

Suy nghĩ một lát, cô với Cố Diễm: "Anh Diệc, cứ phòng bao , em cổng đón bọn họ."

 

Làm thể dặn với bạn bè, bảo họ phối hợp để đòi thể diện cho .

 

Cố Diễm lúc đối với Minh Lâm cũng chẳng còn thái độ như coi là em gái nữa, chỉ nhàn nhạt đáp:

 

"Tùy cô."

 

Minh Lâm câu trả lời lạnh lùng của thì trong lòng càng thêm nghẹn khuất, bực bội cổng đợi .

 

...

 

 

Loading...