Cô vợ xinh đẹp, đanh đá ôm con đi tùy quân: Đại lão hoảng hốt - Chương 455: Bị cậu lừa rồi

Cập nhật lúc: 2026-01-26 01:07:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Nguyên đưa mắt cảnh giác Cẩu Đản.

 

Khoảnh khắc , đương sự thậm chí quên bẵng mất việc mới hờn dỗi Chiêu Muội xong!

 

Người đó lập tức kéo Chiêu Muội gần, thì thầm tai bé:

 

"Chúng chỉ một hộp thịt xào thôi, thằng nhóc đối diện vẫn chịu biến nhỉ?

 

Thật chẳng ý tứ gì cả!

 

Chỉ chực ăn chực uống nhà thôi!

 

Chiêu Muội, cháu ít chơi với cái loại trẻ con vô giáo d.ụ.c, nhân phẩm kém thế !

 

Chậc chậc..."

 

Chiêu Muội bất lực ông , chẳng lẽ đó nghĩ giáo d.ụ.c và nhân phẩm của khá khẩm hơn bao nhiêu ?

 

chê bai , Chiêu Muội lúc cũng thèm nhỏ dãi , thôi thì cứ để Cẩu Đản về , đó bọn họ mới chia ăn cho dễ.

 

Cẩu Đản tuy bình thường ăn quà vặt nhưng là điều.

 

Đừng là Chiêu Muội bảo về, hôm nay dù Chiêu Muội giữ thì bé cũng sẽ c.ắ.n răng chịu đựng chứ chẳng thèm ăn một miếng nào .

 

Nhà Lão Đại Chiêu Muội bây giờ đang t.h.ả.m thế , mấy ngày liền chẳng ăn ngon, đồ ngon dĩ nhiên để cho Lão Đại với Nhục Nhục tẩm bổ chứ!

 

vấn đề là, trong túi Cẩu Đản vẫn còn những món ngon khác kịp đưa cho Chiêu Muội!

 

Lúc , thấy ông đáng tin cậy , chẳng những tranh ăn với trẻ con mà còn giả nghèo giả khổ để thương hại, bé càng càng thấy ghét!

 

Thế là khi mặt Thời Nguyên ở đó, Cẩu Đản lấy những đồ ăn khác trong túi , chỉ sợ Chiêu Muội đang lúc thiếu tỉnh táo ông dùng lời lẽ đường mật lừa mất sạch.

 

Sau khi Cẩu Đản chào Chiêu Muội và Nhục Nhục rời khỏi nhà, nhịn mà càm ràm:

 

"Haiz, Lão Đại nhà bình thường khôn ngoan, giỏi tính toán nhất cơ mà, hôm nay mới dùng chút khổ nhục kế mủi lòng ngay .

 

Lú lẫn , thật là lú lẫn mà..."

 

...

 

Cẩu Đản ở cửa thở dài như ông cụ non, Chiêu Muội dĩ nhiên .

 

Còn lúc trong phòng của Nhục Nhục, Thời Nguyên với tư cách là lớn nhất trong ba chủ động đảm nhận việc chia thịt.

 

Đương sự chia thịt kể lể về những bất công mà chịu đựng từ nhỏ đến lớn ở nhà, nào là luôn ngó lơ, nào là đồ ngon gì đều giấu .

 

Kể đến là t.h.ả.m thiết!

 

Nhục Nhục xong mà cầm nước mắt.

 

Cuối cùng, khi chia xong ba phần thịt, rõ ràng phần của Thời Nguyên là nhiều nhất.

 

Người đó còn giả vờ như thấy mà bảo:

 

"Chia xong nhé, ba phần to nhỏ như , cái phần nhỏ nhất để cho !"

 

Chiêu Muội ban nãy cũng thấy xót xa cho những trải nghiệm thời thơ ấu của Thời Nguyên.

 

khi thấy miệng đó bảo lấy phần nhỏ nhất mà tay vồ lấy phần to nhất, bé lập tức tỉnh táo , nhận lừa.

 

Khổ nỗi lúc , Nhục Nhục vốn còn đơn thuần vẫn thoát khỏi câu chuyện ngó lơ của ông .

 

Trong lòng bé chỉ là sự thương cảm dành cho đó.

 

Thế là Nhục Nhục vốn lanh lợi bỗng chốc chủ động chia một nửa phần thịt nhỏ xíu của cho Thời Nguyên:

 

"Cậu ơi, khổ quá.

 

Nhục Nhục chia thêm thịt cho .

 

Sau cứ ở nhà chúng cháu, chắc chắn sẽ ngó lơ !

 

Có đồ gì ngon cũng sẽ giấu ."

 

Thời Nguyên lúc thực sự cảm động đến phát .

 

Người đó thụp xuống ôm chầm lấy Nhục Nhục, cái đầu to cứ rúc bé:

 

"Nhục Nhục, cháu quá, cháu còn hơn cả con trai con gái nhiều.

 

Cháu là với nhất đời đấy!

 

Hu hu hu, yêu cháu nhất...

 

hu hu hu..."

 

Nói xong những lời cảm động, đương sự liền chẳng chút khách khí mà nhận lấy một nửa phần thịt Nhục Nhục chia cho .

 

Hành động dỗ dành món ăn của đứa trẻ lên ba chẳng khiến đó mảy may c.ắ.n rứt hối hận.

 

Thế là hộp cơm thịt xào cay, gần như một nửa chui tọt bụng Thời Nguyên.

 

Chiêu Muội hối hận !

 

Chiêu Muội giành !

 

Kết quả là Thời Nguyên như thể thấu rõ ý đồ của đối phương, lập tức ôm lấy phần cơm của chạy biến ngoài.

 

"Thời Nguyên, đồ l.ừ.a đ.ả.o!"

 

Chiêu Muội nghiến răng nghiến lợi, ngờ ngày vấp ngã đau đớn đến thế trong chuyện .

 

"Sau còn thương hại ông nữa, con lợn!"

 

Chiêu Muội xù lông tức giận, lao đuổi theo Thời Nguyên:

 

"Đứng , ông đó cho !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/co-vo-xinh-dep-danh-da-om-con-di-tuy-quan-dai-lao-hoang-hot/chuong-455-bi-cau-lua-roi.html.]

Thời Nguyên cứ như đang dắt ch.ó con dạo, chạy nhanh cũng chẳng chậm, đủ để Chiêu Muội bắt kịp, còn trưng cái bộ mặt vô tội đến đáng ghét.

 

Ông cất giọng xin tha:

 

"Chiêu Muội , cháu hãy thương xót cho bác cả !

 

Trong cái nhà đây chẳng ai thương bác, giờ khó khăn lắm Nhục Nhục mới thương bác một tí, cháu đừng ghen tị với bác như thế ."

 

Chiêu Muội cạn lời, cái lão già rõ ràng là đang tung hỏa mù để đ.á.n.h lạc hướng:

 

"Ai ghen tị với ông chứ, ông rõ ràng là đồ l.ừ.a đ.ả.o!

 

Đồ!

 

Lừa!

 

Đảo!!

 

Đại!

 

Lừa!

 

Đảo!!"

 

Giọng Chiêu Muội run rẩy vì tức.

 

"Bảo cái gì mà phần của ông ít nhất, rõ ràng là nhiều nhất!" Chiêu Muội tiếp tục buộc tội.

 

Thời Nguyên cứ như một kẻ ăn vạ, sống c.h.ế.t thừa nhận, hơn nữa còn nhanh tay lẹ mắt tọng hết quá nửa chỗ thịt mồm.

 

Trực tiếp diễn màn "c.h.ế.t đối chứng".

 

Thế , khi vật chứng là phần cơm nhiều thịt biến mất, ông càng thêm tự tin:

 

"Chiêu Muội, cháu thực sự hiểu lầm , bác đây , lúc nãy chia thịt thì chia phần nạc cho các cháu, còn phần của bác là ớt thôi.

 

Bác tâm lý thế hiểu lầm như , ôi, lòng bác đau quá...

 

hức hức, bác thực sự thấy ủy khuất quá !"

 

Chiêu Muội tức đến mức răng đ.á.n.h cầm cập.

 

"Ớt cái con khỉ!

 

Ông ăn cái gì mà ăn, ông nôn đây cho xem!"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Chiêu Muội định lao vồ lấy ông nhưng kết quả vẫn thất bại nữa.

 

Quả nhiên tuổi nhỏ vẫn là một bất lợi mà.

 

"Thời Nguyên, ông còn là bác của nữa!

 

Từ nay về chỉ mỗi Thời Phân là bác thôi!!"

 

Chiêu Muội ngửa mặt lên trời gầm thét.

 

Thời Nguyên nhanh ch.óng đ.á.n.h chén sạch sành sanh phần của , tuy vẫn còn thấy đói nhưng cơ thể bổ sung mỡ và thịt nên cả tràn trề sức lực.

 

Tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên!

 

Thế là ông sức để dây dưa với Chiêu Muội:

 

"Chậc..."

 

Thời Nguyên bỗng thở dài một tiếng sườn sượt, vẻ đau xót thấu tận tâm can.

 

"Bác , bác là Thời Phân bản lĩnh mà, giống bác chỉ là một lão Thổ Lão Mạo vô tích sự, cháu chỉ nhận mỗi Thời Phân bác là đúng .

 

Không ...

 

...

 

hu hu hu...

 

Cái lão Thổ Lão Mạo , ngoài tình thương chân thành dành cho cháu thì cũng chẳng mang lợi lộc gì cho cháu cả.

 

Bác mà, tình yêu của bác rẻ rúng chẳng đáng một xu..."

 

Chiêu Muội vốn Thời Nguyên cho tức nghẹn, giờ thêm mấy lời ghê tởm càng chịu thấu, da gà da vịt nổi hết cả lên!

 

Nghĩ mà xem, đường đường là tiểu Bá Vương của khu quân đội, ngã ngựa tay một tên vô như Thời Nguyên!

 

"Ông câm miệng cho !"

 

"Phải , bác sai , bác câm miệng là chứ gì, hức hức..."

 

Nhìn cái bộ dạng đó, Chiêu Muội nhịn mà đưa tay day trán, cảm thấy mệt mỏi như ông cụ non.

 

Cậu quyết định !

 

Quyết định đổi bản !

 

Sau trở thành một đấng nam nhi đại trượng phu giống như bác út và bố, bỏ hết thói hư tật của cái hạng tồi tệ như Thời Nguyên .

 

Lớn lên nhất định trở thành hạng như Thời Nguyên!

 

Trong lúc đang cạn lời thì Thời Nguyên l.i.ế.m sạch bát đĩa khi ăn xong phần thịt xào cay.

 

Liếm xong vẫn còn thèm thuồng.

 

Đột nhiên, hai bốn mắt .

 

Mối quan hệ thiện và yêu mến lẫn ngày đầu gặp ở nhà ga giờ đây biến thành một kết cục tồi tệ thể cứu vãn.

 

Chiêu Muội thậm chí còn hận thể buổi tối ngủ chung phòng với Thời Nguyên nữa.

 

...

 

 

Loading...