Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Chương 1650: Tia hy vọng cuối cùng, giữ lại cho chính mình

Cập nhật lúc: 2026-05-01 02:01:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho dù mắt sư tỷ thấy, vẫn đang bôi son trát phấn lên mặt.

 

"Sư tỷ..." Cát Thập Thất thực sự khâm phục.

 

Một là khâm phục sư tỷ mù mắt , vẫn thể trang điểm.

 

Hai là khâm phục sư tỷ, chiến trường, mà còn mang theo yên chi thủy phấn bên ?!

 

Sắc mặt Nguyễn Phù Ngọc lạnh lùng.

 

"Gọi gì!

 

"Nhìn xem, mặt dọa ?"

 

Cát Thập Thất nuốt nước bọt:"Sư tỷ, đúng là dọa . mà, Thụy Vương cũng chê tỷ, tỷ cần gì thế ..."

 

"Ta quản gì? Ta là sợ Cát Nhi thấy sẽ dọa !"

 

Cát Thập Thất bừng tỉnh đại ngộ.

 

"Ồ, cũng , đứa trẻ đó nhát gan."

 

Nửa canh giờ .

 

Nguyễn Phù Ngọc mới bảo Cát Thập Thất gọi Thụy Vương.

 

Thực nguyên văn là, bế Cát Nhi qua đây là .

 

Cát Thập Thất suy nghĩ một chút, với Thụy Vương.

 

"Mắt của sư tỷ thấy nữa ."

 

Sắc mặt Thụy Vương trầm xuống, quanh đột nhiên tỏa hàn ý.

 

"Chuyện gì xảy ?"

 

Cát Thập Thất lập tức xua tay,"Không nha! Nói là Cổ Vương c.ắ.n trả."

 

Không nhát gan, thực sự là ánh mắt của Thụy Vương chút dọa .

 

Thụy Vương , trầm mặc vài nhịp thở.

 

Sau đó, bế Cát Nhi bước đại trướng.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Bên trong đại trướng.

 

Nguyễn Phù Ngọc đó, vẫn trùm kín mít từ đầu đến chân.

 

Nàng thấy tiếng động, mới đầu .

 

Đôi mắt trống rỗng , cứng đờ về phía .

 

"Nương!" Giọng non nớt của Cát Nhi vang lên.

 

Nguyễn Phù Ngọc đột nhiên mềm lòng, dường như bộ gai nhọn đều mềm nhũn , trở nên ngoan ngoãn.

 

"Cát Nhi, qua đây."

 

Ngay đó, một giọng ôn nhuận vang lên.

 

"A Ngọc, Cát Nhi , tiếc là nàng thấy."

 

Nguyễn Phù Ngọc:!

 

Tên Thụy Lân c.h.ế.t tiệt , tiếng !

 

Chuyện nàng thấy, an ủi thì thôi, còn trào phúng như !

 

"Cát Nhi, đây với nương."

 

Thụy Vương đặt đứa trẻ xuống.

 

Sau đó, Cát Nhi liền lạch bạch hai cái chân, bước thấp bước cao về phía Nguyễn Phù Ngọc, nhào lòng nàng.

 

Ánh mắt Nguyễn Phù Ngọc trở nên dịu dàng.

 

Cát Nhi ngửa đầu lên,"Nương. Nhớ , đón nương, về nhà."

 

Ngực Nguyễn Phù Ngọc đột nhiên thắt .

 

"A Nguyệt, Cát Nhi sai, chúng đặc biệt đến đón nàng." Thụy Vương ở bên cạnh .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-1650-tia-hy-vong-cuoi-cung-giu-lai-cho-chinh-minh.html.]

Nguyễn Phù Ngọc thấy , nhưng thể tưởng tượng ... bộ mặt đáng đòn của .

 

"Nương, về nhà." Cát Nhi nắm lấy y phục của nàng, giọng điệu gấp gáp.

 

Nguyễn Phù Ngọc bao giờ cảm thấy, đôi mắt quan trọng đến thế.

 

Thực sự xem nhi t.ử của .

 

Lúc , Cát Thập Thất bước .

 

"Sư tỷ! Những bên ngoài loạn lên , đặc biệt là những kẻ vẫn đ.á.n.h Nam Tề..."

 

Ánh mắt Thụy Vương lạnh lẽo.

 

"A Ngọc, nàng và Cát Nhi ở đây, ngoài xử lý."

 

Nguyễn Phù Ngọc lập tức gọi .

 

"Chàng đợi ... Thụy Lân? Thụy Lân!"

 

Lúc , Cát Thập Thất bên cạnh nhắc nhở:"Sư tỷ, đừng gọi nữa, ngoài từ lâu . Tỷ thấy, quả thực tiện."

 

Nguyễn Phù Ngọc tức đến ngứa răng.

 

"Chuyện thấy, cần các từng từng một liên tục lặp !"

 

...

 

Những Nam Cương mà Nguyễn Phù Ngọc dẫn , đa là bình dân bách tính.

 

Thụy Vương rõ thứ bọn họ thực sự là gì, hứa hẹn Nam Tề sẽ bạc đãi bọn họ.

 

Một phen ân uy tịnh thi, mới miễn cưỡng định cục diện.

 

Sau đó phân phó Liễu Hoa,"Nhanh ch.óng sắp xếp cho bọn họ trở về Nam Cương."

 

Những , nghĩ một đằng một nẻo, A Ngọc suốt ngày những quấn lấy, chắc chắn phiền não, thảo nào thương thế mãi khỏi.

 

Thụy Vương đại trướng, liền thấy Nguyễn Phù Ngọc đang ôm Cát Nhi, chuyện trời biển với Cát Nhi, cũng quan tâm Cát Nhi ở độ tuổi hiểu .

 

Thậm chí còn hỏi Cát Nhi, thích ăn gì.

 

Cát Nhi mờ mịt mở to hai mắt.

 

"A Ngọc, Cát Nhi mới lớn chừng , hiểu nàng ."

 

Sắc mặt Nguyễn Phù Ngọc cứng .

 

"Ta ! Đây là đang dạy nó chuyện . Chàng đây gì, đừng quấy rầy và nhi t.ử."

 

Thụy Vương bước tới, xuống bên cạnh nàng, kiên nhẫn .

 

"Nàng vẫn còn oán hận vì những chuyện , hiểu."

 

, từng tính kế nàng, bắt giữ nàng, phụ lòng tin của nàng đối với .

 

" đó đều là do bất đắc dĩ. Hiện tại chiến cuộc định, nghĩ, cho dù là vì những bách tính Nam Cương , nàng cũng nên tiếp tục..."

 

"Ta gì." Nguyễn Phù Ngọc lập tức trở nên nghiêm túc.

 

Sau đó, nàng trả Cát Nhi cho .

 

"Chàng yên tâm, mắt thấy, . Ta với Phượng Cửu Nhan , sẽ lấy Cổ Vương trong cơ thể . Nam Tề cần lo lắng, sẽ điều khiển những Dược nhân phản công."

 

Thụy Vương ngẩn một chớp mắt.

 

"A Ngọc, nàng thực sự quyết định lấy Cổ Vương ?"

 

Nguyễn Phù Ngọc gật đầu.

 

"Tia hy vọng cuối cùng, giữ cho chính ."

 

Trong lúc chuyện, ánh mắt nàng dịu dàng, tự cho là đang về phía Cát Nhi,"Không, là giữ cho con của ."

 

Lúc , một giọng cố nhịn vang lên.

 

"A Ngọc, Cát Nhi nãy chạy , ở phía bên của nàng."

 

Nguyễn Phù Ngọc:...

 

Nàng cứng đờ đầu .

 

 

Loading...