Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Chương 1659: Trở về Nam Cương

Cập nhật lúc: 2026-05-01 02:01:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tung tích của Phượng Vi Tường, ai .

 

Ngay cả Kiều Nhi cũng .

 

Phượng Cửu Nhan sai tìm kiếm nhiều nơi, cũng tìm thấy tung tích của Vi Tường.

 

Mà nàng và Tiêu Dục rời khỏi hoàng cung quá lâu, thể cứ nán nơi mãi, đành để nhân thủ, bảo bọn họ tiếp tục tìm kiếm Vi Tường.

 

Tâm bệnh của Vi Tường nặng, thể mặc kệ nàng ở bên ngoài.

 

...

 

Tháng chín.

 

Thu cao khí sảng.

 

Minh quân phản đối Nam Tề đ.á.n.h tan tành, quân Tề bắt đầu tiến chủ các nước.

 

Trên bộ vùng đất Trung Nguyên, dường như bao phủ bởi một tầng sương mù, mà phía tầng sương mù đó, là ánh mặt trời.

 

lúc , chỉ thể thấy tầng sương mù đó.

 

Cùng lúc đó, Nguyễn Phù Ngọc trở về Nam Cương —— nơi nàng sinh và lớn lên, nay là lãnh địa của Nam Tề.

 

Nàng nghĩ, thấy cũng .

 

Không thấy, mới đau lòng.

 

Thụy Vương bế Cát Nhi, bên cạnh Nguyễn Phù Ngọc, giọng điệu dịu dàng.

 

"A Ngọc, chúng về .

 

"Nàng thấy, thể đôi mắt của nàng, miêu tả cho nàng ."

 

Nguyễn Phù Ngọc nhíu c.h.ặ.t mày.

 

"Ta xin , đừng nhắc đến chuyện thấy nữa!"

 

Nàng thực sự bịt miệng !

 

Cát Thập Thất mua vài cái bánh bao thịt,"Sư tỷ, tỷ thấy, ngửi thấy ? Bánh bao thơm quá!"

 

Nguyễn Phù Ngọc:...

 

"Các , thật là đủ !"

 

Nàng Cổ Vương c.ắ.n trả mà c.h.ế.t, cũng sẽ tức c.h.ế.t!

 

Chỉ Cát Nhi là nhất, mềm mại gọi,"Nương, chúng về nhà ."

 

Liễu Hoa dắt tới một cỗ xe ngựa.

 

"Vương gia, mắt Vương phi thấy, xe ngựa sẽ tiện hơn..."

 

"Đủ đủ ! Trừ Cát Nhi , các đều cút hết cho !" Nguyễn Phù Ngọc vô cùng bực bội,"Còn nữa, bây giờ Vương phi gì hết! Đồ ngu!"

 

Liễu Hoa nàng quát, sững sờ tại chỗ.

 

Hắn sai gì ?

 

Thụy Vương giọng điệu thong dong, ghé sát tai Nguyễn Phù Ngọc, thấp giọng với nàng.

 

"A Ngọc, thực thấy cũng chẳng , điều ngược cho cơ hội chăm sóc nàng. Hơn nữa, nàng thấy, sẽ chạy xa ..."

 

Lời , khó tránh khỏi khiến rùng .

 

, Nguyễn Phù Ngọc là ai chứ, nàng thể dọa sợ ?

 

Nàng lạnh ha hả.

 

"Thụy Lân, rời xa đến thế ? Nếu , chi bằng cũng biến thành kẻ mù , chúng ai cũng rời xa ai!"

 

Dứt lời, nàng đưa tay đ.â.m thẳng mặt Thụy Vương.

 

Thụy Vương né nhanh, để nàng đắc thủ, ngược còn lộ nụ sủng nịch.

 

Vẫn còn tinh thần đ.á.n.h , tình hình tính là quá tệ.

 

Chỉ sợ nàng ý chí sa sút, chịu nổi đả kích, sống nữa.

 

Sau đó, bọn họ dọn trạch viện của Nguyễn Phù Ngọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-1659-tro-ve-nam-cuong.html.]

 

Thụy Vương vốn thể mua một căn nhà khác, nhưng cân nhắc đến việc Nguyễn Phù Ngọc hai mắt mù lòa, sống ở nơi nàng từng quen thuộc, sẽ tiện lợi hơn, liền chiều theo ý nàng .

 

Nguyễn Phù Ngọc thì đuổi ,"Trừ Cát Nhi , các ai bước chân trạch viện của !"

 

Cát Thập Thất tủi hỏi:"Sư tỷ, cũng ?"

 

"! Bao gồm cả !"

 

Tên cẩu đồ vật , dọc đường ít nhắc đến chuyện nàng thấy. Phiền phức!

 

Thụy Vương :"A Ngọc, thì thể rời , nhưng Cát Nhi rời xa ."

 

Nguyễn Phù Ngọc lạnh ha hả.

 

"Ta chỉ là thấy, chứ biến thành kẻ ngốc! Chàng lợi dụng Cát Nhi để ở , cũng , tự chọc mù hai mắt, biến thành giống như hẵng !"

 

Liễu Hoa dáng vẻ suy nghĩ nghiêm túc của Vương gia, thật sợ Vương gia nhất thời choáng váng đầu óc,"Vương gia, ngài tam tư!"

 

Nữ nhân Nguyễn Phù Ngọc , thật là .

 

Vương gia chỗ nào với nàng chứ? Nàng hại Vương gia như !

 

Thật sự để Vương gia biến thành kẻ mù, thì lợi ích gì cho nàng ?

 

Nguyễn Phù Ngọc đột nhiên đầu, hung dữ :"Thật phiền phức! Đều cút ngoài cho !"

 

Thụy Vương vẻ mặt nghiêm túc.

 

"A Ngọc, nàng thấy trong khỏe?"

 

Sắc mặt Nguyễn Phù Ngọc đổi.

 

"Không !"

 

"Nàng cứng miệng . Chắc chắn là c.ắ.n trả quá lợi hại, nàng để chúng thấy dáng vẻ đau đớn của nàng, cho nên mới đuổi chúng ..."

 

"Đã ! Chàng phiền hả! Lải nhải mãi."

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Nguyễn Phù Ngọc nóng nảy dễ cáu gắt, trực tiếp nhà.

 

"A Ngọc nàng đợi ..."

 

Bịch!

 

Vì mắt mù thấy đường, nàng đập đầu khung cửa, ong ong cả lên!

 

Thụy Vương vẻ mặt đành lòng, nhưng .

 

"A Ngọc, nãy chính là nhắc nhở nàng, nàng lệch ."

 

Hai tay Nguyễn Phù Ngọc nắm c.h.ặ.t, tức đến mức bả vai run lên từng đợt.

 

"Lão nương oai, coi là kẻ dễ bắt nạt ! Cẩu Thập Thất, dỡ hết cửa cho !"

 

Tuy nhiên, nàng thấy câu trả lời của Cẩu Thập Thất, chỉ thấy Thụy Vương nhịn , cho nàng .

 

"Nàng nãy , cho phép chúng bước , Cát Thập Thất chạy mất . Hết cách , A Ngọc, dáng vẻ lúc nãy của nàng quá dọa , lẽ là... nhát gan."

 

Nguyễn Phù Ngọc nghiến răng nghiến lợi,"Thụy Lân, tên c.h.ế.t tiệt nhà ! Ta gặp chuyện gì !"

 

"Liễu Hoa, theo Vương phi, dỡ hết cửa ."

 

Liễu Hoa :"Vương gia, bây giờ trời lạnh, ban đêm lạnh lắm, cửa, gió lạnh chẳng lùa hết ?"

 

Thụy Vương mỉm Nguyễn Phù Ngọc.

 

"Không , chúng chen chúc một chút, sưởi ấm cho , ít nhất là sẽ c.h.ế.t cóng.

 

"Chỉ tội nghiệp Cát Nhi, là thế , ngươi đưa Cát Nhi về hoàng thành, nhờ Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương chăm sóc, đợi và Vương phi thể sống sót qua mùa đông , đón Cát Nhi về."

 

Nguyễn Phù Ngọc đang đùa, vẫn tức đến chịu nổi.

 

"Bỏ ! Không dỡ cửa nữa! Ta... cũng tìm thấy cửa ở . Còn nữa, ai thèm chen chúc với ."

 

Đùa thì đùa, Thụy Vương quả thực lo lắng cho thể của Nguyễn Phù Ngọc.

 

Dọc đường , đa thời gian nàng đều yếu ớt, giống như bây giờ vẫn còn sức lực cãi với , thực sự hiếm thấy.

 

Hắn phân phó Liễu Hoa, tìm một đại phu, nhất là vu y bản địa của Nam Cương.

 

 

Loading...