Thụy Vương vô cùng áy náy:"Nhất thời vui mừng, quên mất nàng thấy. Nàng chứ A Ngọc..."
Nguyễn Phù Ngọc hất tay .
"Cút ngay! Đây chính là lời nhắc nhở của ông trời, theo , sẽ đường bằng phẳng!"
Nói gọi Cát Thập Thất:"Cẩu Thập Thất, tới dẫn đường cho ."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
"Tới đây sư tỷ!"
...
Thụy Vương sớm thư cho quản gia trong phủ, sự nghi đại hôn đều sắp xếp thỏa, chỉ đợi một ngày lành tháng .
Nguyễn Phù Ngọc :"Cú ngã , thật sự tính là điềm báo gì. Ta cự tuyệt thành hôn."
Thụy Vương đồng tình.
"Bao nhiêu khó khăn như , chúng đều cùng khắc phục , bây giờ vì một cú ngã , nàng liền..."
Cát Thập Thất .
"Sư tỷ phu, hiểu , sư tỷ chính là thích cái , đợi dung mạo của tỷ khôi phục , mới tân nương."
Nguyễn Phù Ngọc:...
Thụy Vương chút dám tin.
Hắn kinh ngạc Nguyễn Phù Ngọc:"A Ngọc, nàng thật sự nghĩ như ?"
Cát Thập Thất bổ sung:"Đương nhiên ! Sư tỷ mang theo yên chi thủy phấn bên kìa! Làm thể để ý đến khuôn mặt của tỷ chứ!"
Nguyễn Phù Ngọc trầm mặc.
Nàng cứ tưởng, Thụy Vương sẽ chút gì đó an ủi nàng, ví dụ như, cho dù nàng bây giờ , cũng cảm thấy là nhất.
Kết quả...
Thụy Vương vô cùng nghiêm túc với nàng.
" đại phu , mặt của nàng thể nào khỏi hẳn ."
Sự c.ắ.n trả của Cổ Vương, chính là tàn độc như , đường lui.
Mặc dù Thụy Vương cho Nguyễn Phù Ngọc lòng tin, nhưng cũng cân nhắc đến hiện thực.
Không thể để A Ngọc sống trong sự kỳ vọng giả dối.
Nguyễn Phù Ngọc lạnh mặt, thêm lời nào.
Nàng tâm tư thành hôn, Thụy Vương cũng vội vàng nhất thời.
Thực nàng nguyện ý cùng trở về, là một bước tiến triển lớn .
Vài ngày .
Đế hậu trở về Hoàng thành.
Nguyễn Phù Ngọc triệu nhập hoàng cung.
Tỳ nữ dìu nàng, đưa nàng Vĩnh Hòa Cung.
Ngay đó, Nguyễn Phù Ngọc thấy giọng quen thuộc.
"Ngươi từ bỏ Cổ Vương, đây là điều ngờ tới."
Nguyễn Phù Ngọc nhếch môi .
"Không gì, chính cũng ngờ tới.
"Lúc đó chỉ là nghĩ, nếu đổi là Hoàng hậu nương nương, ngài sẽ thế nào."
Phượng Cửu Nhan bước đến mặt nàng, đích giao một lọ đồ vật tay nàng.
Nguyễn Phù Ngọc tò mò nghiêng đầu.
"Đây là cái gì?"
Giọng điệu Phượng Cửu Nhan bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-1684-nang-de-y-dung-mao-cua-minh.html.]
"Là cao d.ư.ợ.c đây nhờ sư nương bào chế, tuy thể khiến mặt ngươi hảo như lúc ban đầu, nhưng ít nhất thể loại bỏ phần lớn vết sẹo."
Nguyễn Phù Ngọc sững sờ.
"Thuốc ... thật sự tác dụng ?"
"Sư nương dựa phương t.h.u.ố.c cũ sửa đổi đôi chút, hao tốn thời gian một năm trời, cho nhiều thử qua, hiệu quả chắc chắn là , nếu cũng sẽ đưa cho ngươi."
Đôi môi Nguyễn Phù Ngọc khẽ run rẩy.
Thời gian một năm trời, tức là, Phượng Cửu Nhan sớm nghĩ cách, cứu vãn khuôn mặt lở loét của nàng ?
Nguyễn Phù Ngọc lập tức ôm chầm lấy nàng.
"Ngươi đối với thật !"
Phượng Cửu Nhan nàng ôm đến mức thở nổi, đẩy nàng .
...
Có sự so sánh với Phượng Cửu Nhan, Nguyễn Phù Ngọc khi trở về Thụy Vương phủ, càng để ý tới Thụy Vương.
Thụy Vương vì chuyện mà cáo trạng đến mặt Tiêu Dục.
Hôm nay, trong Ngự thư phòng.
Thụy Vương bẩm báo xong chính sự, nhắc tới Nguyễn Phù Ngọc.
"Hoàng thượng, thần cũng hy vọng thêm một quan tâm A Ngọc, nhưng vì Hoàng hậu nương nương, nàng mấy ngày nay cho thần sắc mặt . Thần thật sự ."
Tiêu Dục ngọn nguồn sự việc, chỉ oán trách.
"Trên trẫm cũng nhiều vết sẹo, thấy Hoàng hậu quan tâm trẫm, lấy cho trẫm cao trị sẹo? Thụy Lân, trông chừng nữ nhân của , đừng để nàng tiến cung quấy rầy Hoàng hậu nữa!"
Thụy Vương: Nói cũng bằng thừa.
Đêm đó.
Trên giường êm ở Vĩnh Hòa Cung.
Tiêu Dục vạch vạt áo , cho Phượng Cửu Nhan xem.
"Nàng xem, thiếu thứ gì ?" Thiếu cao trị sẹo, thiếu sự quan tâm của nàng.
Phượng Cửu Nhan chằm chằm , vô cùng nghiêm túc một câu.
"Thấy , thiếu mất hai múi."
Ngón tay nàng chỉ bụng , tám múi ban đầu, giờ biến thành sáu múi.
Tiêu Dục:?!!
Hắn lập tức hóp bụng, nhưng quá muộn.
Phượng Cửu Nhan nghiêm khắc lên tiếng.
"Vốn dĩ lâu ít vận động, còn lười biếng luyện công, hèn chi thấy dạo mặt đều tròn . Bắt đầu từ hôm nay, mỗi buổi sáng cùng luyện công!"
Tiêu Dục dở dở .
Hắn quyết định, thể để một chịu khổ.
Thế là đến ngày hôm , lôi A Liệt dậy, cùng luyện công.
A Lẫm dậy sớm đến Thượng thư phòng, ngang qua, thấy phụ hoàng và nhị đang trò khỉ, khỏi dụi dụi mắt.
Nó chạy tới hỏi mẫu hậu đang giám sát hiên hành lang.
"Mẫu hậu, phụ hoàng và đang chịu phạt ?"
Phượng Cửu Nhan dịu dàng xoa đầu A Lẫm.
"Đây là Ngũ Cầm Hí, cường kiện thể. A Lẫm học ?"
A Lẫm lập tức lắc đầu.
"Cái khó coi, mẫu hậu, nhi thần sách đây!"
A Lẫm chạy nhanh hơn bất cứ thứ gì.