Nửa tháng .
Hậu sơn.
Đông Phương Thế một mộ vợ, như một cái xác hồn.
Phượng Cửu Nhan bước tới.
“Ta .”
Trong mắt Đông Phương Thế thoáng lên một tia khác lạ, chìm tĩnh lặng.
“Đi cả .”
Phượng Cửu Nhan lạnh lùng .
“Mấy ngày , tìm thấy Ngô Tương, nhưng… g.i.ế.c , để trốn thoát.”
Đông Phương Thế đầu nàng, ánh mắt khẩn thiết.
“Hắn ở !!”
Phượng Cửu Nhan điềm tĩnh.
“Bây giờ , .”
“ tin rằng, nếu ngươi vực dậy tinh thần, ngươi sẽ bao giờ tìm . Mối thù của tẩu phu nhân, ngươi cũng sẽ bao giờ báo .”
Đông Phương Thế khổ.
“Tô Huyễn, đến bây giờ, ngươi vẫn thấy sai ?”
Ánh mắt Phượng Cửu Nhan bình thản.
“Lỗi ở ngươi. Hai của Ngô Tương là do và ngươi cùng g.i.ế.c. Ngươi tẩu phu nhân, bên cạnh … cũng Nguyễn Phù Ngọc. Ngô Tương dám bắt Nguyễn Phù Ngọc, chỉ bắt tẩu phu nhân, chứng tỏ bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Đông Phương , ngươi và g.i.ế.c hai đó, cứu vô ‘tẩu phu nhân’. Ta cho rằng, ngươi xứng đáng với chức vị minh chủ.”
Vẻ mặt Đông Phương Thế đầy tang thương.
“Nếu , tại ngay cả ngươi cũng rời khỏi Võ Lâm Minh?”
Trong mắt Phượng Cửu Nhan phủ một lớp lạnh lẽo.
“Trong nhà việc, về. Đông Phương , chúng sẽ gặp .”
Chuyện trong nhà, Phượng Cửu Nhan cho ai .
Ngay cả cái tên “Tô Huyễn” cũng là tên giả.
Vì ai nhà nàng ở .
Lần chia tay , Đông Phương Thế một thời gian dài tin tức gì của nàng.
Võ Lâm Minh Tô phó minh chủ, Nguyễn Phù Ngọc cũng rời .
Gặp , là nhiều năm .
Khi đó Phượng Cửu Nhan đến Thẩm Gia Ổ, qua tiểu viện quen thuộc, nhớ đến vị Đông Phương phu nhân hiền dịu lương thiện .
Dù nàng tìm Ngô Tương, báo thù cho Đông Phương phu nhân.
c.h.ế.t, sẽ bao giờ trở về nữa.
Nàng hối hận, năm xưa khi Đông Phương phu nhân mang bánh tự tay đến cho nàng nếm thử, nàng trả lời bằng những lời thẳng thừng như , mà thêm chút kiên nhẫn và khích lệ.
Sau , Thẩm Gia Ổ còn nữa.
Võ Lâm Minh cũng còn.
Giang hồ vô chủ, tự do, nhưng cũng hỗn loạn.
Võ Lâm Minh trở thành quá khứ, những thiếu niên năm nào giờ râu ria xồm xoàm, chắc múa nổi đại đao.
mỗi khi họ nhắc chuyện xưa, ánh sáng trong mắt dường như vẫn thể về thời khắc đó.
Mấy chục năm trôi qua.
Vào ngày sinh nhật bốn mươi tuổi, Đông Phương Thế chính thức kim bồn tẩy thủ.
Hắn tái hôn, cũng con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-1698-giang-ho-thien-chung.html.]
Hắn và Liên Sương cùng nuôi nấng những đứa trẻ mồ côi lớn khôn… mặc dù mỗi bữa đều ăn hết khẩu phần mà Liên Sương chuẩn cho bọn trẻ, khiến Liên Sương mấy đuổi .
Lúc rảnh rỗi, sách, nhận t.ử, truyền cơ quan thuật của Đông Phương nhất tộc.
Năm năm mươi tuổi, Thẩm Gia Ổ phá để xây đập chứa nước. Hắn cùng lão Phàn và những khác về Thẩm Gia Ổ để di dời mộ cho Đông Phương phu nhân.
Khi đó Phượng Cửu Nhan và Nguyễn Phù Ngọc cũng đến.
Nhiều tóc bạc trắng, nhưng vẫn hậu bối tin mà đến, gửi chiến thư cho họ.
Đông Phương Thế ha hả.
“Lão Phàn, ngươi còn vung nổi nắm đ.ấ.m ?”
Lão Phàn tinh thần quắc thước.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Giang Lâm : “Đông Phương , còn ! Lão Phàn gần đây mới cháu đích tôn, tuổi còn mở một tiêu cục, kiếm bạc nuôi gia đình đấy!”
Lão Phàn nhíu mày: “Chỉ ngươi lắm lời! Ngươi thì cô gia quả nhân nhàn rỗi lắm, cũng mặt!”
Cách đó xa, Nguyễn Phù Ngọc lớn tiếng thúc giục họ.
“Các ngươi đến để tế bái đến để tán gẫu! Từng một chậm như , bộ xương già dùng nữa !”
Đám Đông Phương Thế .
“Ả tu luyện yêu thuật gì mà bây giờ vẫn thấy già.”
“Nghe là thái dương bổ âm. Mấy năm gặp Thụy Vương, tên đó già nhanh thật. Nghe Nguyễn Phù Ngọc chê bai .”
…
Trước mộ Đông Phương phu nhân, Phượng Cửu Nhan đặt xuống một bó hoa.
Gió thổi tới, một tờ chiến thư bay đến.
Xa xa, một thiếu niên lưng đeo kiếm, sườn núi, thái độ ngông cuồng.
“Các vị chính là những cao thủ trong top mười giang hồ năm xưa !
“Võ Lâm Minh chủ Đông Phương Thế, Thiên Ảnh Quỷ Sát, Thiết Quyền, Tài Thần, còn Xích Mị Tiên… Ta thách đấu các vị! Thấy các vị tuổi cao, chiếm tiện nghi, cùng lên !”
Phượng Cửu Nhan chau mày.
“Hồ đồ. Xuống đây! Gặp mặt các vị trưởng bối.”
Thiếu niên lập tức xìu xuống, từ sườn núi nhảy xuống.
“Mẫu hậu! Sao nhận con!”
Phượng Cửu Nhan trực tiếp xách đến phía .
“Đây là tiểu nữ nên của . Tiêu Chỉ Hành.”
Nguyễn Phù Ngọc ở hoàng thành, dĩ nhiên nhận vị tiểu công chúa .
Mới mười bốn mười lăm tuổi học xông pha giang hồ, khiến đế hậu vô cùng đau đầu.
Thiếu nữ lập tức ôm quyền hành lễ.
“Chào các vị tiền bối! Các vị cứ gọi con là A Chỉ là ! Con thành lập Võ Lâm Minh, minh chủ, đặc biệt đến đây bái sư học nghệ!”
Đông Phương Thế : “Công chúa điện hạ, chuyện năm xưa của mẫu hậu ?”
“Đương nhiên!”
“Mẫu hậu của ít hồng nhan tri kỷ nhé!”
“Cái con , phụ hoàng với con !”
Phượng Cửu Nhan: Đứa trẻ , sang năm sẽ gửi nó quân doanh.
Một đám , để ý đến sắc mặt của Phượng Cửu Nhan.
Những chuyện cũ năm xưa của nàng, tất cả đều lật …
————