Tĩnh phi vẫn đang vùng vẫy giãy giụa trong nước, nhưng một ai xuống cứu nàng.
Trường Công chúa nắm lấy Phượng Cửu Nhan, bá đạo cường thế.
"Ai đẩy, kẻ đó cứu!"
Nơi là Từ Ninh Cung, thị vệ, nha xung quanh, gần như đều là do Trường Công chúa an bài.
Dứt lời, bà liền đẩy Phượng Cửu Nhan xuống nước.
Đang độ tháng ba, nước trong ao lạnh thấu xương.
Phượng Cửu Nhan lùi sang một bên, tránh cú đẩy của Trường Công chúa.
Ánh mắt Trường Công chúa bức .
"Hoàng hậu, ngươi..."
Nào ngờ, Phượng Cửu Nhan tuy tránh bà, nhưng chớp mắt nhảy xuống nước.
Trường Công chúa mạc danh kỳ diệu chọc tức đến bật .
"Cứu... cứu ..." Tĩnh phi bơi, y phục dày và nặng, trói buộc tứ chi của nàng.
Nàng chìm chìm nổi nổi trong nước, uống ít nước, vô cùng tuyệt vọng.
Trước cái c.h.ế.t, nàng khó giữ sự bình tĩnh và lý trí.
"Cứu ——"
Ngay lúc nàng còn sức giãy giụa, sắp chìm xuống, một bàn tay tóm lấy nàng.
Khoảnh khắc đó, giống như ánh mặt trời chiếu rọi ao nước lạnh lẽo.
Nàng lập tức như thể vững trong nước .
Ào——
Đầu nàng nhô lên khỏi mặt nước, lúc mới rõ, là Hoàng hậu!
Là Hoàng hậu cứu nàng!
Trên bờ.
Ánh mắt Trường Công chúa lạnh lẽo, chằm chằm hai nước chớp mắt.
Bà hạ lệnh ứng cứu, cung nhân bờ liền dám nhúc nhích.
Ninh phi cũng mặt, chút lo lắng khuyên nhủ.
"Biểu tỷ, xấp xỉ chứ? Cứ tiếp tục như , sẽ xảy chuyện mất..."
Nàng tưởng rằng, biểu tỷ là vì trút giận cho nàng, mới an bài màn kịch , để Tĩnh phi và Hoàng hậu rơi xuống nước.
Thực chất, Trường Công chúa là vì dò xét ngọn ngành.
Bà ngóng , Phượng Vi Tường nuôi dưỡng trong khuê phòng, bơi.
Vậy Hoàng hậu mắt , tất nhiên là Phượng Vi Tường!
Chuyện thế gả mà Mạnh Kiều Mặc tra , quả nhiên là thật!
Trường Công chúa cũng thực sự gây án mạng, thấy Hoàng hậu sắp kéo Tĩnh phi lên bờ, lúc mới sai giúp một tay.
Tĩnh phi lạnh đến mức run rẩy, môi tím tái.
Nàng về phía Trường Công chúa và Ninh phi.
Vừa nãy, chính là các nàng thấy c.h.ế.t cứu...
Mối thù , nàng ghi nhớ !
Tỳ nữ Thu Hồng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc,"Nương nương..."
Vừa nãy ả cứu , nhưng luống cuống tay chân.
Tôn ma ma lúc cũng vội vàng khoác áo choàng cho Phượng Cửu Nhan.
Bà ở trong cung nhiều năm, thấy nhiều chuyện lừa gạt hãm hại lẫn .
chuyện hôm nay, quả thực hoang đường.
Hoàng hậu nương nương cách Tĩnh phi gần, mà cũng vu oan là đẩy Tĩnh phi xuống nước.
là ỷ đông h.i.ế.p yếu mà!
Thân thể Phượng Cửu Nhan yếu ớt như , lưu loát vắt khô nước tay áo, đồng thời phân phó Thu Hồng.
"Đỡ Tĩnh phi đến thiên điện, tìm một bộ y phục sạch sẽ ."
Trường Công chúa cũng tiếp lời.
"Hoàng hậu cũng đến thiên điện nghỉ ngơi , bộ dạng của ngươi, thể gặp khác ."
Trong lòng Ninh phi dâng lên một trận sợ hãi.
Không ngờ biểu tỷ tay tàn nhẫn như , sợ Hoàng hậu và Tĩnh phi cáo trạng ?
Sợ cái gì thì cái đó đến.
Không lâu , Hoàng thượng tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-367-phuong-vi-tuong-khong-biet-boi.html.]
Trong thiên điện, Tĩnh phi yếu ớt giường, Phượng Cửu Nhan thì chiếc sập nhỏ, dùng khăn khô lau tóc.
Tiêu Dục thẳng về phía Tĩnh phi.
"Sao rơi xuống nước?" Ánh mắt lạnh lẽo, mang theo vài phần trách móc.
điều rơi mắt ngoài, thành quan tâm tất loạn.
Hốc mắt Tĩnh phi đỏ hoe.
"Hoàng thượng, là thần cẩn thận. May nhờ Hoàng hậu nương nương ứng cứu..."
Tôn ma ma hầu hạ Phượng Cửu Nhan, vội vàng tiếp lời.
" Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương cũng rơi xuống nước !"
Tiêu Dục như thấy, cũng thèm một cái, dặn dò Tĩnh phi.
"Thân thể nàng yếu ớt, để thái y xem cho nàng."
Tĩnh phi ôn thuận gật đầu.
"Tạ Hoàng thượng."
Tóc Phượng Cửu Nhan lau khô một nửa, dậy, nhường thiên điện cho đôi hữu tình nhân.
Tôn ma ma gấp đến mức trừng mắt.
Đột nhiên, nam nhân đang canh giữ Tĩnh phi lệ thanh quát lớn.
"Trẫm cho nàng ?"
Tĩnh phi giật .
Sau đó mới ý thức , lời của Hoàng thượng là với Hoàng hậu.
Nàng quả thực rõ, Hoàng thượng tại hung dữ như .
Rõ ràng Hoàng hậu cũng rơi xuống nước.
Phượng Cửu Nhan dừng bước, ánh mắt một mảnh đạm mạc.
Tiêu Dục xoay nàng, mang theo ý dò xét hỏi.
"Hoàng tỷ , là nàng đẩy Tĩnh phi. Nàng giải thích thế nào."
Tôn ma ma dẫn đầu biện giải.
"Hoàng thượng, oan uổng a! Nương nương căn bản hề đẩy ! Nương nương là cứu !"
Bà về phía Tĩnh phi.
Giọng Tĩnh phi nhỏ như muỗi kêu.
"Hoàng thượng, thần là ai đẩy thần , nhưng Hoàng hậu lúc đó cách thần ..."
Lúc , tỳ nữ Thu Hồng đột nhiên ngắt lời nương nương nhà .
"Hoàng thượng! Nô tỳ thấy ! Là Hoàng hậu nương nương, là ngài đẩy!"
Suy nghĩ của Thu Hồng đơn giản, nương nương nhà ả vất vả lắm mới nhận sự sủng ái của Hoàng thượng, thể để Hoàng hậu cơ hội lật phục sủng!
Dù Trường Công chúa cũng , là Hoàng hậu đẩy , thì thêm ả nhân chứng cũng chẳng .
Tôn ma ma tức đến mức phát run.
Vong ân phụ nghĩa! Thật là vong ân phụ nghĩa a!
Tĩnh phi còn mở miệng chuyện, Tiêu Dục lạnh lùng quát.
"Hoàng hậu, trẫm để nàng ."
Phượng Cửu Nhan thèm giải thích.
Huống hồ, chuyện cũng rõ .
"Ta đẩy , nếu cứ khăng khăng đẩy , Hoàng thượng cũng tin tưởng, thì, nhận phạt."
Sắc mặt Tiêu Dục trầm xuống.
Hắn tức giận, vì chuyện nàng đẩy , mà là thái độ thờ ơ của nàng, đối xử với nàng thế nào, nàng đều bận tâm.
Cứ như thể nàng thuộc về Hoàng cung , phớt lờ pháp độ trong cung.
"Cút ngoài."
"Rõ." Phượng Cửu Nhan thản nhiên rời .
Chỗ hành lang.
Trường Công chúa đó, lạnh lùng bóng lưng của nàng —— lạc lõng, cô độc.
Kiều Mặc từ phía bà bước , cùng bà xem vở kịch .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
"Công chúa, như là thể chứng minh, lời thần ngoa."
Trường Công chúa hận hận .
"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Xem xé nát lớp mặt nạ giả tạo của ả!"