Hoàng cung.
Phượng Cửu Nhan nhận tin tức của Ngô Bạch, tơ lụa trang bên hoàng thành bài tra xong, và lấy một danh sách mua sắm Hoa La Cẩm trong vòng sáu năm gần đây.
Danh sách sàng lọc.
Những kẻ rõ ràng là hạ độc, đều đ.á.n.h dấu.
Bọn họ đa là hoàng thành bản địa, gia trong sạch.
Những còn , đa là thương khách qua đường hành tung bất định, cần điều tra thêm.
Phượng Cửu Nhan ở trong cung thể ít việc, bèn định ngày mai xuất cung một chuyến.
Lúc , Tôn ma ma ôm một đống hoa .
"Nương nương, những thứ đều là dùng cho Hoa Thần Tế, mời ngài xem qua."
Phượng Cửu Nhan thản nhiên .
"Ngươi tự xem mà sắp xếp."
Tôn ma ma thụ sủng nhược kinh:"Vâng, nô tỳ nhất định tận tâm tận lực, giúp nương nương lo liệu Hoa Thần Tế !"
Không bao lâu, Gia tần bọn họ cũng tới.
"Hoàng hậu nương nương, mấy ngày nay ngoài cung nhiều lời đồn đại bất lợi cho ngài, tiền triều thậm chí còn la hét đòi Hoàng thượng phế hậu. Cho dù Mạnh thiếu tướng quân là hộ quốc lương tướng, cũng thể vì cái c.h.ế.t của ả, mà oan uổng nương nương ngài chứ!" Gia tần căm phẫn thôi.
Khương tần tương đối bình tĩnh hơn, suy đoán .
"Nương nương, những lời đồn đại đều là mấy ngày gần đây đột nhiên truyền lên, chắc chắn là kẻ giở trò quỷ lưng, xúi giục những bách tính vô tri .
"Chỉ sợ, Hoàng thượng cũng sẽ vì an ủi dân tâm, mà đẩy ngài ngoài."
Thần sắc Phượng Cửu Nhan thản nhiên như thường:"Chuyện tiền triều, hậu cung nên nghị luận."
Hai , lập tức cúi đầu nhận .
"Vâng, Hoàng hậu nương nương. Vậy chúng thần giúp ngài xâu hoa ?"
Hiền Hưng Cung.
Ninh phi và Hiền phi ngắm hoa, túy ông chi ý bất tại t.ửu.
"Hoa chỗ tỷ tỷ nuôi thật, mà nỡ đưa đến Vĩnh Hòa Cung, để Hoàng hậu nương nương dùng cho Hoa Thần Tế ?"
Thân thể Hiền phi mệt mỏi, nghiêng tựa ghế, mặt mang theo ý .
"Hoa vô bách nhật hồng, chúng nếu thể nhiều thấy, thưởng thức hơn, mới uổng phí kiếp ."
Ninh phi lạnh lùng trào phúng.
"Dân gian dấy lên phong trào phế hậu, Hoàng hậu nương nương thể vững Phượng vị , Hoa Thần Tế thể tổ chức tiếp , đều chừng. Tỷ tỷ quan sát thêm ? Cẩn thận bù mất."
Hiền phi tranh giành, một khí tức an hòa.
"Ta cầu gì cả, liền bàn đến và mất. Bất quá , nay Tĩnh phi hiệp lý lục cung, ngược thanh nhàn . Nếu Hoa Thần Tế cũng việc cho bận rộn đấy."
Nhắc tới chuyện , trong lòng Ninh phi vô cùng căm hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/coi-chien-bao-theo-phuong-dao-bao-quan-khuat-phuc/chuong-435-phuong-minh-hien-nhap-cung-hien-le.html.]
Tĩnh phi tính là cái thá gì, dám cướp quyền hiệp lý lục cung từ chỗ ả!
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Thực , kể từ Hoàng hậu răn dạy một trận, ả liền nghĩ thông suốt nhiều chuyện, từ đến nay, ả giống như một quân cờ của cô mẫu và gia tộc hơn, bọn họ ai nấy đều mong ả tranh sủng, ả từ thủ đoạn, nhưng ả từng cũng là một thuần chân lương thiện a!
Là Hoàng hậu nhắc nhở ả, đừng buông thả ác niệm, khiến hai tay dính đầy m.á.u tanh.
Bây giờ ả sống cho chính !
Hoàng thượng thích ả, ả tranh cũng vô ích. Hoàng hậu đắc sủng, đó là bản lĩnh của Hoàng hậu.
Quyền hiệp lý lục cung, ả ngược cũng mấy để tâm.
ả chính là chướng mắt Tĩnh phi !
Vốn tưởng rằng, khi biểu tỷ Trường Công chúa trở về, thể giúp ả đối phó Tĩnh phi.
dạo gần đây biểu tỷ trúng tà gì, cứ bám lấy Hoàng hậu. Thà bận rộn thêu hương nang cho Hoàng hậu, cũng giúp ả mưu tính.
Cô mẫu tuy là Thái hậu, nhưng cũng Thái hoàng thái hậu áp chế.
Hoàng hậu quá cương chính, khinh thường liên thủ với ả đối phó Tĩnh phi.
Hiền phi... càng yếu.
Từng từng một, đều trông cậy !
Nghĩ đến đây, Ninh phi càng thêm buồn bực.
...
Ngự Thư Phòng.
Phượng Minh Hiên đến mức thấy mắt .
"Hoàng thượng tỷ phu, thần là tới tạ ơn ngài! Mấy ngày nay thần nhiều sách, ngài mất mặt. Đây là một chút lễ mọn của thần, mong ngài thể nhận lấy."
Tiêu Dục nhận lễ của .
, Phượng Minh Hiên vô cùng chủ động, khúm núm, trực tiếp đặt đồ lên án thư của , đó khúm núm lùi về chỗ cũ, nụ mặt , thoạt cổ quái.
Tiêu Dục liếc tập sách gấp mà dâng lên, cũng mấy để tâm.
Tập sách thoạt giống như tấu chương, trang bìa là một đóa hoa hải đường.
Phượng Minh Hiên chút khẩn trương đó.
"Hoàng thượng, thứ , thần giấu lâu , trả ngàn vàng để mua, thần đều bán. Ngài là tỷ phu của thần, thần mới to gan dâng cho ngài, nếu... nếu ngài thích, , ngàn vạn đừng vứt..."
Tiêu Dục đối với lời của cho là đúng.
Dù bản bảo bối gì mà từng thấy qua.
Nghĩ như , tùy tay mở tập sách gấp .
Sau khi thấy thứ gì đó, đột nhiên, vị Đế vương trẻ tuổi lạnh mặt.
"Hỗn trướng!"