“Mọi cũng đều nghĩ như . Anh hai lúc đó mười sáu tuổi, tính tình lạnh lùng chẳng thèm để ý đến ai. em với một cái, sáp gần ngay. Anh ba mười bốn tuổi, cả ngày chỉ mơ mộng ngôi nhưng cứ ôm lấy em chịu buông. Anh bốn mười hai tuổi, mắc chứng sợ giao tiếp nghiêm trọng nhưng tình nguyện đẩy xe nôi đưa em tắm nắng. Anh năm nhỏ nhất, mới hai tuổi chẳng gì cả, nhưng hễ thấy em là đòi hôn.”
Nói đến đây, khóe miệng cả nhếch lên: “Lúc đó năm em giao kèo với là sẽ mãi mãi giữ bí mật . Không vì lừa dối em, mà chỉ sợ em sẽ nghĩ ngợi lung tung, cảm thấy cách với gia đình.”
Kim Hoa im lặng lâu. Cô hỏi: “Vậy còn ba thì ạ?”
“Ba đang ở trong phòng. Họ chờ khi nào em sẵn sàng thì sẽ gặp em.”
Kim Hoa dậy: “Em gặp họ đây.”
Cô đến cửa phòng ba , khẽ gõ cửa. Cửa mở , đó với đôi mắt đỏ hoe. Thấy Kim Hoa, nước mắt trào . Mẹ nghẹn ngào: “Hoa Hoa, xin con.”
Kim Hoa bước tới ôm chầm lấy . Cô : “Mẹ, đừng lời xin .” Ba bên cạnh, tay chân lúng túng đặt . Kim Hoa buông , tới ôm ba một cái. Cô khẳng định: “Ba, ba mãi mãi là ba của con.” Ba mặt , bờ vai khẽ run lên bần bật.
Tối hôm đó, Kim Hoa trở về phòng, lật mở cuốn nhật ký của cả một nữa. Lần cô kỹ hơn. Cô thấy ngày cô đầu , cả : “Con bé lảo đảo ba bước ngã oạch. Mình lao tới đỡ, con bé mà còn ngẩng lên với . Mình cảm thấy cuộc đời thế là đủ .”
Cô thấy ngày đầu tiên mẫu giáo, cả : “Con bé cứ túm c.h.ặ.t lấy quần chịu buông. Mình suýt chút nữa bảo thôi nữa, để ở nhà dạy em. cho. Thế là ngoài cổng trường suốt cả ngày hôm đó.”
Cô thấy đầu tiên gọi tiếng trai, cả : “Em gọi năm chứ gọi . Mình thừa nhận là thấy ghen tị thật sự.” Kim Hoa đến đây bỗng bật .
Cô tiếp tục lật về . Có một trang giấy nhăn, giống như từng dính nước. Ngày ghi là năm cô sáu tuổi. Năm đó cô một trận ốm nặng viện. Cô nhớ lúc đó ngày nào cũng ở bên cạnh chăm sóc nhưng cô đó là ai. Trong nhật ký : “Con bé sốt suốt ba ngày ba đêm, cũng ở bệnh viện túc trực suốt bấy nhiêu thời gian. Công ty gọi mấy chục cuộc điện thoại đều . Đến ngày thứ tư con bé hạ sốt, trốn cầu thang thoát hiểm một trận. Không thể để con bé thấy .”
Cô lật sang trang tiếp theo. Ngày cô xuất viện, cả : “Đón em về nhà, em xe hỏi mấy ngày qua . Mình bảo là bận ở công ty. Em cả vất vả . Lúc đó suýt nữa thì nên lời.”
Hốc mắt Kim Hoa đỏ bừng. Cô lật tiếp đến ngày nghiệp tiểu học. Anh cả : “Con bé sân khấu nhận bằng, ở vỗ tay ngớt. Có bên cạnh hỏi là ai, tự hào là trai con bé. Người đó khen đối xử với em gái quá. Mình gì, chỉ nghĩ thầm trong bụng là như thế vẫn đủ .”
Năm cô cấp hai, cả : “Đưa em đến trường, em chẳng thèm ngoảnh đầu mà thẳng trong. Mình ở cổng trường lâu, bác bảo vệ còn hỏi trong nghỉ một lát .”
Lần đầu tiên cô thi cử nhất lớp, cả : “Con bé cầm bảng điểm chạy về nhà, đầu tiên em tìm là . Em hỏi cả xem em giỏi . Mình bảo giỏi lắm. Em rằng chỉ một câu ‘ đầu tiên tìm ’ đó đủ để vui sướng cả năm trời.”
Nước mắt Kim Hoa rơi lã chã. Cô nhớ mỗi khi chuyện gì, đầu tiên cô kể đúng là cả. Cô cứ ngỡ đó chỉ là thói quen, hóa cả đều ghi nhớ kỹ càng.
Cô lật đến trang gần đây nhất, ngày lễ trưởng thành một ngày. Anh cả : “Ngày mai em mười tám tuổi . Mình định tặng cuốn nhật ký cho em. Mình em xem xong sẽ nghĩ gì. nghĩ em nên rằng, ngay từ ngày đầu tiên em đến với gia đình , năm dùng hết sức lực để yêu thương em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/03.html.]
Câu cuối cùng là: “Hoa Hoa, nếu kiếp , vẫn trai của em.”
Kim Hoa gấp cuốn nhật ký , nước mắt ngừng tuôn rơi. Cô cầm điện thoại lên nhắn tin cho cả: “Anh, ngủ ?”
Anh cả trả lời ngay lập tức: “Chưa em.”
Cô nhắn tiếp: “Em đang nhật ký đây.”
Bên im lặng một lúc mới trả lời: “Ừm.”
Cô nhắn: “Em đến đoạn chăm em ở bệnh viện .”
Anh cả hồi đáp: “Mấy ngày đó đúng là mệt thật.”
Cô hỏi: “Sao với em?”
Anh cả trả lời: “Nói cho em gì, lúc đó em còn bé tí mà.”
Cô nhắn: “Giờ thì em .”
Cô gọi: “Anh cả.”
Anh cả: “Ơi?”
Cô nhắn: “Em cảm ơn .”
Phải mất một lúc lâu bên mới phản hồi. Khoảng mười phút , cả mới gửi một tin nhắn: “Hoa Hoa, câu cảm ơn , đợi suốt mười tám năm đấy.”
Kim Hoa dòng chữ đó, đến mức thành lời. Cô gửi một biểu tượng ôm c.h.ặ.t. Anh cả nhắn : “Ngủ sớm em, ngày mai còn nhật ký của hai nữa đấy. Cuốn của dày hơn của nhiều, là ghi chép những giúp em giải quyết rắc rối thôi.”
Kim Hoa mỉm , nhắn một tiếng . Cô buông điện thoại, ôm cuốn nhật ký của cả lòng. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu , phủ lên lớp bìa đen một màu sáng dịu nhẹ. Cô nhắm mắt , trong đầu luôn vang vọng câu của cả: Ngay từ ngày đầu tiên em đến với gia đình , năm dùng hết sức lực để yêu thương em.