Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 08.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:06:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Hoa , thấy quầng thâm mắt khá rõ, trông như thể trải qua một đêm mất ngủ . Cô lo lắng hỏi: “Đêm qua gì mà trông mệt mỏi thế?”

Anh ba đáp lời: “Anh cảnh đêm, mãi đến tận ba giờ sáng mới nghỉ đấy.”

Cô trách yêu: “Vậy mà còn dậy sớm chạy qua đây gì chứ?”

Anh ba xoa đầu cô: “Bởi vì hứa với em mà. Chuyện gì hứa với em, nhất định thực hiện cho bằng .”

Trái tim Kim Hoa bỗng chốc thấy ấm áp lạ thường. Anh ba xuống mép giường, thấy túi hồ sơ đặt bàn liền tò mò hỏi: “Cái gì thế em?”

Kim Hoa thoáng chút do dự đáp đại: “Dạ ạ. Là đồ hai đưa cho em thôi.” Anh ba ồ lên một tiếng cũng hỏi thêm gì nữa. Anh lấy cuốn nhật ký trong tay đưa cho cô.

Cuốn nhật ký của ba màu xanh nhạt, bìa còn dán một tấm ảnh chụp chung của hai em. Trong ảnh, cô chừng bảy tám tuổi, tóc tết hai bên, ba đang bế cô lòng, cả hai đều vô cùng rạng rỡ.

Kim Hoa lật mở trang đầu tiên. Nét chữ của ba , cũng hào hoa lãng t.ử y như con . Ngày ghi là mười tám năm về .

“Hôm nay trong nhà thêm một đứa em gái. Mình lén con bé một cái, con bé trông nhỏ xíu và mềm mại lắm. Mình bế em nhưng cho, bảo tay nặng lắm. Thế là cứ bên cạnh em suốt cả một buổi chiều.” Kim Hoa nhịn mà mỉm .

Cô tiếp tục lật trang. Trang tiếp theo là ngày cô đầy tháng: “Hôm nay em gái tròn một tháng tuổi. Mình hát cho em một bài, thế là em ngủ ngay. Mẹ khen hát , bảo thể ca sĩ đấy. bảo , diễn viên cơ.”

Sinh nhật một tuổi của cô: “Hôm nay em gái . Con bé lảo đảo bước về phía , vội vã xuống chờ đón em. Em ba bước thì ngã oạch. Mình vội vàng đỡ em dậy, con bé hề mà còn ngẩng lên tươi rói. Trái tim lúc đó như tan chảy .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/08.html.]

Kim Hoa nhớ trong nhật ký của cả cũng nhắc đến chuyện . phiên bản của cả là cô chọn về phía ba , khiến cảm thấy vô cùng ghen tị. Cô tò mò hỏi ba: “Hồi nhỏ đầu tiên em về phía là đúng ạ?”

Anh ba đắc ý: “ thế chứ còn gì nữa. Anh cả của em vì chuyện mà cứ lải nhải cằn nhằn suốt mấy năm trời đấy.” Kim Hoa xong liền bật thành tiếng.

Cô lật tiếp xuống . Năm cô ba tuổi: “Hôm nay bắt đầu học diễn xuất. Thầy giáo bảo diễn viên cần những ký ức cảm xúc. Mình bèn nhớ lúc em gái với , thế là nước mắt cứ thế trào cầm . Thầy khen thiên bẩm nhưng thầy rằng đó là diễn .”

Năm cô năm tuổi: “Hôm nay con bé hỏi ơi ngôi . Mình bảo đúng thế. Em em thể đến phim trường thăm . Mình bảo dĩ nhiên là chứ, chỉ cần em đến, sẽ mua cho em thật nhiều đồ ăn ngon.”

Năm cô bảy tuổi: “Hôm nay là đầu tiên con bé đến phim trường thăm . Mình liên tục mười mấy tiếng đồng hồ, mệt đến mức tưởng như sắp kiệt sức . thấy em ở ngoài , tay còn cầm một ly sữa, tự dưng mệt mỏi đều tan biến hết. Ly sữa đó là thứ ngọt ngào nhất mà từng uống đấy.”

Kim Hoa nhớ ngày hôm đó. Cô nhớ phim trường lớn và đông . Anh ba mặc đồ cổ trang, cứ chạy chạy bận rộn. Cô đợi lâu nhưng mỗi ngang qua, đều cố gắng mỉm với cô một cái. Sau khi kết thúc buổi , ôm lấy cô và bảo Hoa Hoa vất vả , cô liền đáp rằng mới là vất vả nhất.

Cô lật phía . Năm cô chín tuổi: “Hôm nay em ốm nên học . ngày hôm đó đợi em ở cổng trường suốt một tiếng đồng hồ mới nhớ chuyện . Mình vội chạy bệnh viện thăm em, thấy em đang ngủ say. Mình cứ bên cạnh em suốt cả buổi chiều như .”

Năm cô mười một tuổi: “Hôm nay em bảo là phim đóng em xem chẳng hiểu gì cả. Mình bảo em hiểu cũng chẳng , em chỉ cần trai của em trong đó cực kỳ trai là . Em ồ lên một tiếng một lát bảo rằng vẫn là ở ngoài đời trai hơn.” Kim Hoa nhớ chuyện , lúc đó cô cố tình vì thời gian đó ba dân mạng chê bai về ngoại hình, tuy nhưng tâm trạng tệ, cô chỉ vui lên thôi.

Cô lật sang trang tiếp theo. Năm cô mười ba tuổi: “Hôm nay là đầu tiên em đến dự buổi họp mặt hâm mộ của . Mình dặn nhân viên sắp xếp cho em vị trí nhất. Nhìn thấy em ở giơ cao bảng đèn ghi ‘Anh ba là tuyệt nhất’, suýt chút nữa ngay sân khấu .” Kim Hoa vẫn nhớ hôm đó cô giơ bảng suốt cả buổi chiều đến mức mỏi nhừ cả tay nhưng thấy ba về phía mấy , cô cảm thấy công sức đều xứng đáng.

Cô tiếp tục lật. Năm cô mười lăm tuổi: “Hôm nay nhận một giải thưởng quan trọng. Khi lên nhận giải, lời cảm ơn đến hâm mộ của . thực chất trong lòng đang thầm cảm ơn em gái. Không ở nhà em đang xem tivi , mong là em thấy khoảnh khắc .”

 

Loading...