Kim Hoa quỳ mộ lâu. Cô nhớ tấm ảnh đó, hai họ bế cô và mỉm hạnh phúc bao nhiêu. Họ chắc chắn là yêu thương cô. Cô sống tiếp và lớn lên trong một gia đình khác với năm luôn hết lòng yêu chiều. Cô thầm thì: “Cha ơi. Cảm ơn cha sinh con. Cảm ơn để con sống tiếp đời .”
Cô dậy lau sạch nước mắt. Quay đầu thấy hai vẫn đó dõi theo . Cô bước gần, hai hỏi: “Xong em?”
Cô đáp: “Dạ xong ạ.”
Anh hai : “Vậy chúng về nhà thôi.”
Cô vội can: “Dạ khoan . Bà ngoại vẫn còn ở đây mà.”
Bà bước tới nắm lấy tay cô: “Con ơi, con còn đến thăm bà nữa ?”
Kim Hoa khẳng định: “Chắc chắn ạ. Sau con sẽ thường xuyên qua thăm bà.”
Bà lấy từ trong túi một vật đưa cho cô. Đó là một miếng ngọc bội nhỏ, đó khắc một chữ Uyển. Bà : “Đây là vật của con đấy. Bà vẫn luôn giữ nó bên , giờ đến lúc trao cho con .”
Kim Hoa nhận lấy nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay. Miếng ngọc vẫn còn vương chút ấm. Trên đường về nhà, Kim Hoa cứ chằm chằm miếng ngọc đó. Cô hỏi hai: “Sao hỏi em về chuyện ngày hôm nay?”
Anh hai ôn tồn: “Khi nào em thì tự khắc em sẽ thôi mà.”
Kim Hoa kể: “Em tìm thấy bà ngoại, cũng thăm mộ cha ạ. Quán sữa đó là do em mở đấy.”
Anh hai đáp: “Anh cũng đoán phần nào .”
Cô tiếp: “Bạn của em đặt em cửa nhà . Chính cô giúp em cơ hội sống.”
Anh hai : “Vậy nên em càng sống cho thật .”
Kim Hoa . Anh hai tiếp tục: “Tâm nguyện lớn nhất của cha em chính là mong em sống . Bây giờ thấy em trưởng thành và hạnh phúc thế , chắc chắn họ sẽ vui lắm.” Kim Hoa khẽ gật đầu đồng ý.
Xe về đến cửa nhà họ Nguyên thì trời cũng sập tối. Kim Hoa xuống xe thấy bốn đang ở cửa vẫy tay gọi . Anh bốn hỏi: “Em mà đợi cả ngày trời thế?”
Kim Hoa bước tới kể: “Anh bốn ơi, hôm nay em thăm cha ruột của .”
Anh bốn sững hỏi : “Em tìm thấy họ ?”
Cô đáp: “Dạ tìm thấy ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/11.html.]
Anh bốn cô mắt bỗng đỏ hoe. Anh : “Em vẫn chứ?”
Cô mỉm : “Dạ em ạ.”
Anh bốn thở phào: “Vậy thì .” Anh nắm tay cô dắt nhà: “Đi thôi. Vào ăn cơm nào. Anh để phần cho em những món em thích nhất đấy.” Kim Hoa theo trong, lòng tràn đầy ấm áp.
Trong bữa cơm, cả gia đình đều mặt đông đủ. Anh cả gắp thức ăn cho cô, hai múc canh cho cô, ba thì kể những chuyện vui phim trường, bốn im lặng , còn năm thì tò mò nghiên cứu miếng ngọc bội đó. Mẹ nuôi cô với vẻ lo lắng, Kim Hoa mỉm với : “Mẹ ơi. Hôm nay con thăm cha ruột của con ạ.”
Mẹ ngẩn một lúc khẽ : “Đó là chuyện nên mà con.”
Kim Hoa kể tiếp: “Họ đặt con cửa nhà là để con sống tiếp đấy ạ.”
Mẹ bùi ngùi: “Mẹ chứ. Vì họ chính là những cha vĩ đại nhất mà từng thấy.”
Nước mắt Kim Hoa trào . Mẹ dặn dò: “Sau con thăm họ lúc nào cũng , nhận bên đó thì cứ nhận. Mọi đều luôn ủng hộ con hết lòng.”
Kim Hoa nghẹn ngào: “Mẹ ơi. Mẹ mãi mãi là của con.” Mẹ mỉm , nơi khóe mắt vẫn còn vương những giọt lệ.
Buổi tối trở về phòng, Kim Hoa đeo miếng ngọc bội lên cổ. Cô giường tay khẽ chạm chữ Uyển khắc ngọc. Điện thoại bỗng rung lên, là tin nhắn của bốn: “Hoa Hoa ơi. Ngày mai đến lượt xem nhật ký của nhé. Anh như mấy . Em đừng chê nhé.”
Kim Hoa trả lời . Cô định đặt điện thoại xuống thì bốn gửi thêm một tin nữa: “Thực hôm nay tìm hiểu về quán sữa đó.” Kim Hoa ngẩn . Anh bốn nhắn tiếp: “Anh phát hiện một chuyện. Khu đất của quán đó hiện đang thuộc quyền sở hữu của nhà họ Nguyên đấy.”
Chương 7 : Sự bảo vệ thầm lặng của bốn
Nguyên Kim Hoa đằm đằm màn hình điện thoại và nhất thời kịp phản ứng gì thông tin đó. Cô nhắn hỏi bốn: “Ý là ạ?”
Anh bốn trả lời: “Thì đúng như chữ màn hình đấy. Khu đất đó thuộc về nhà . Anh kiểm tra sổ đăng ký sở hữu. Nó mua từ mười chín năm và từ đó đến nay vẫn giữ nguyên trạng như .”
Đầu óc Kim Hoa chút rối loạn. Cô hỏi: “Là ai mua ạ?”
Anh bốn nhắn : “Anh cả mua đấy.”
Kim Hoa sững sờ dòng chữ đó hồi lâu mà cử động. Anh cả mua từ mười chín năm , đúng thời điểm quán sữa đó bắt đầu mở cửa. Cô nhớ lời bà ngoại kể rằng quán mở mười chín năm, do cô mở đó bà tiếp quản. Quán mở mười chín năm, mà khu đất đó cũng cả mua từ mười chín năm . Cô hỏi bốn: “Anh cả đó là quán của ai ạ?”
Anh bốn trả lời: “Anh nữa. Cái em tự hỏi cả thôi.”
Kim Hoa buông điện thoại xuống thẫn thờ giường. Cô lên trần nhà trong đầu ngừng suy nghĩ về chuyện . Anh cả liệu ? Khi mua khu đất đó, đó là quán do cô mở ? Nếu , tại bao giờ nhắc đến? Còn nếu , liệu đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi ? Cô tìm cả để hỏi cho nhẽ ngay lập tức nhưng đồng hồ gần mười hai giờ đêm . Thôi thì để ngày mai .