Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 16.
Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:07:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm thứ hai: “Hôm nay đối tượng quan sát cả câu chỉnh. Em bảo ‘Anh ơi bế em’. Mình bế em lòng. Kết luận: Cảm giác khi bế em còn khiến hạnh phúc hơn bất kỳ thành công nào trong phòng thí nghiệm.” Kim Hoa đến đây mà lòng thấy ấm áp vô cùng.
Cô tiếp tục lật xem. Năm thứ ba: “Hôm nay đối tượng quan sát hỏi ‘Anh ơi đang gì thế?’. Mình bảo đang thí nghiệm. Em hỏi ‘Thí nghiệm là gì ạ?’. Mình giải thích suốt hai mươi phút đồng hồ, kết quả là em lăn ngủ mất tiêu. Kết luận: Khả năng diễn đạt của cần cải thiện thêm.”
Năm thứ tư: “Hôm nay đối tượng quan sát ốm, sốt đến ba mươi chín độ. Mình tài nào ngủ nên canh cửa phòng em suốt cả đêm. Cứ mỗi nửa tiếng đo nhiệt độ cho em một . Kết luận: Sự lo lắng là một loại cảm xúc thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến giấc ngủ.” Kim Hoa nhớ trận ốm đó, cô nhớ mang máng luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y , hóa đó chính là năm.
Cô lật phía . Năm thứ năm: “Hôm nay đối tượng quan sát bắt đầu mẫu giáo. Em suốt cả quãng đường suýt chút nữa dắt em về nhà luôn cho . Kết luận: Hội chứng lo âu khi chia ly chỉ xảy ở một phía.”
Năm thứ sáu: “Hôm nay đối tượng quan sát vẽ một bức tranh. Trong tranh sáu , em bảo đó là ba và năm trai. Mình dán bức tranh đó lên tường. Kết luận: Đây là tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời nhất mà từng thấy.” Kim Hoa ngẩng đầu lên bức tường trong phòng năm, quả nhiên bức tranh đó vẫn còn ở đó, l.ồ.ng khung kính trang trọng và treo ngay phía máy tính của . Dù nét vẽ trông khá nguệch ngoạc, chỉ là những đường thẳng như que củi nhưng sáu trong tranh đang nắm tay c.h.ặ.t.
Nước mắt cô bỗng rơi xuống trang giấy. Cô lật tiếp.
Năm thứ bảy: “Hôm nay đối tượng quan sát hỏi ‘Anh ơi chơi với ?’. Mình bảo thích. Em liền ‘Vậy để em chơi cùng nhé’. Kết luận: Em chính là bạn đồng hành tuyệt vời nhất.”
Năm thứ tám: “Hôm nay đối tượng quan sát đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi. Em chạy đến tìm khoe chiến tích, vỗ tay khen ngợi em. Em vui lắm. Kết luận: Nụ của em thể giúp nâng cao hiệu suất việc của .”
Năm thứ chín: “Hôm nay đối tượng quan sát bắt nạt mà , mãi mới tin. Mình điều tra thông tin về kẻ đó và thấy tiền án tiền sự gì nên cũng thấy yên tâm đôi chút. cuối cùng vẫn quyết định h.a.c.k và khóa tài khoản game của . Kết luận: Ham bảo vệ sẽ ảnh hưởng đến khả năng phán đoán lý tính.” Kim Hoa chợt nhớ bốn cũng từng chuyện tương tự, hóa năm cũng hề kém cạnh.
Cô tiếp tục xem. Năm thứ mười: “Hôm nay đối tượng quan sát hỏi ‘Anh ơi thích cái gì nhất?’. Mình bảo thích thí nghiệm. Em hỏi ‘Vậy thể thích em ?’. Mình đáp thích em từ lâu . Em rạng rỡ. Kết luận: Đây là câu hỏi nhất mà từng trả lời.”
Năm thứ mười một: “Hôm nay đối tượng quan sát bệnh viện. Mình lén bệnh viện thăm em lúc em đang ngủ. Mình cứ thế bên cạnh em suốt hai tiếng đồng hồ. Kết luận: Ngắm em ngủ còn thú vị hơn nhiều so với việc thí nghiệm.”
Năm thứ mười hai: “Hôm nay đối tượng quan sát đầu kinh nguyệt, em sợ đến mức phát . Mình giải thích thế nào cho em hiểu nên thức cả đêm để tra cứu tài liệu. Ngày hôm gửi hết đống tài liệu đó cho em. Kết luận: Kiến thức chính là liều t.h.u.ố.c an thần nhất.” Kim Hoa nhớ ngày hôm đó cô nhận một email với tiêu đề Tổng hợp kiến thức khoa học về kinh nguyệt từ năm. Lúc đó cô thấy buồn vô cùng cảm động.
Năm thứ mười ba: “Hôm nay đối tượng quan sát chơi với bạn học. Mình định vị điện thoại của em. Mình là đúng nhưng thể kiềm chế bản . Kết luận: Sự lo lắng là một loại hành vi ngoài tầm kiểm soát.”
Năm thứ mười bốn: “Hôm nay đối tượng quan sát hỏi ‘Anh ơi bạn gái ?’. Mình bảo . Em hỏi ‘Vậy thích ai?’. Mình im lặng đáp. Kết luận: Có những lời thực sự khó để thốt thành câu.” Đọc đến đây, tim Kim Hoa bỗng đập lệch một nhịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/16.html.]
Năm thứ mười lăm: “Hôm nay đối tượng quan sát mặc một chiếc váy mới trông . Mình em mất ba giây mới cúi đầu xem dữ liệu thí nghiệm, kết quả là chẳng nhớ nổi một con nào cả. Kết luận: Sự xuất hiện của em nhiễu loạn khả năng tập trung của .”
Năm thứ mười sáu: “Hôm nay đối tượng quan sát thi cử nên . Mình dỗ dành thế nào nên chỉ im lặng rót cho em một ly nước. Kết luận: Đôi khi cần gì cả, chỉ cần ở bên cạnh em là đủ .”
Năm thứ mười bảy: “Hôm nay đối tượng quan sát em học đại học ở tỉnh ngoài. Mình tính toán cách, là bảy trăm cây . Anh tra cứu tất cả các chuyến bay và tàu cao tốc đến thành phố đó, mỗi ngày tổng cộng mười hai chuyến. Kết luận: Khoảng cách thành vấn đề.”
Nước mắt Kim Hoa trào . Cô lật đến trang cuối cùng, ngày lễ trưởng thành một ngày.
“Ngày mai đối tượng quan sát tròn mười tám tuổi. Mình định sẽ cho em xem cuốn nhật ký . Có thể em sẽ thấy nó kỳ lạ nhưng suốt mười tám năm qua, ghi dữ liệu về em. Không để nghiên cứu mà là để ghi nhớ. Từng khoảnh khắc em trưởng thành, đều lưu giữ thật kỹ.”
Dòng cuối cùng : “Hoa Hoa, nếu một ngày em hỏi đang gì, sẽ trả lời rằng đang nghiên cứu về nhân loại. đối tượng nghiên cứu duy nhất của chỉ em mà thôi.”
Kim Hoa xong thì nấc lên thành tiếng. Cô ngẩng đầu năm, thấy vẫn đang đó lặng lẽ quan sát . Anh lên tiếng: “Em ?”
Cô thút thít: “Vâng ạ.”
Anh hỏi tiếp: “Tại ?”
Cô đáp: “Vì em thấy cảm động quá.”
Anh hỏi: “Cảm động là cảm xúc ?”
Cô khẳng định: “Dĩ nhiên là ạ.”
Anh gật đầu: “Vậy thì .”