Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 20.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:08:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Hoa mặt ông, lấy bản tờ bệnh án trong túi đưa cho ông. Cô khẽ hỏi: “Ông nhận chữ ký ạ?”

Ông lão đón lấy tờ giấy, qua một cái, sắc mặt ông đổi . Ông ngước Kim Hoa, trong ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi, kinh ngạc và cả một chút cảm xúc khó gọi tên. Ông run run hỏi: “Cháu là ai?”

Kim Hoa thẳng thắn đáp: “Cháu là con gái của Trương Thành ạ.”

Tờ giấy tay ông lão rơi bịch xuống đất. Ông hốt hoảng bật dậy, lùi một bước khiến lưng đập mạnh tủ t.h.u.ố.c. Những lọ t.h.u.ố.c bên rung rinh như sắp rơi xuống. Ông lắp bắp: “Không thể nào. Con gái rõ ràng ...”

Lời còn dứt, ông bỗng im bặt. Ông chăm chú gương mặt của Kim Hoa một hồi lâu thốt lên: “Giống quá. Thực sự quá giống. Cháu trông y hệt cháu hồi còn trẻ .”

Nước mắt Kim Hoa trào . Cô nghẹn ngào: “Vậy là ông quen ba cháu ạ?”

Ông lão thất thần xuống ghế, đôi bàn tay ngừng run rẩy. Một lát , ông mới chậm rãi lên tiếng: “Có quen. Chúng từng là đồng nghiệp của .”

Kim Hoa xuống đối diện ông, còn năm và chú Chu vẫn canh ở ngoài cửa. Cô khẩn thiết: “Cháu rốt cuộc năm xưa ba cháu gặp chuyện gì ạ.”

Vị bác sĩ im lặng lâu, lâu đến mức Kim Hoa tưởng như ông sẽ bao giờ mở lời nữa. Thế , ông mới khàn giọng : “Ba cháu thực chất là hãm hại mà c.h.ế.t.”

Trái tim Kim Hoa thắt . Ông lão kể tiếp: “Hồi đó chúng cùng việc tại một viện nghiên cứu sinh học. Chúng đang thực hiện một dự án mới về sửa chữa gen. Mẹ cháu là thành viên nòng cốt của dự án đó. Cô giỏi, kế thừa của dòng tộc bí ẩn .”

Ông dừng một chút kể tiếp: “Khi dự án đó sắp đến thành công thì kẻ nhảy nướp đoạt. Chúng chỉ chiếm lấy thành quả mà còn chiếm cả con nữa. Có một thế lực thâu tóm bộ nhóm nghiên cứu của chúng .”

Kim Hoa hỏi dồn: “Là ai hả ông?”

Ông lão lắc đầu: “Ông rõ, chỉ thế lực đó lớn mạnh. Chúng tìm cháu để đàm phán mấy nhưng cô nhất định đồng ý. Sau đó, chúng sang nhắm ba cháu.”

Cô lo lắng hỏi: “Ba cháu gặp chuyện gì ạ?”

Ông lão cô, đôi mắt rưng rưng: “Ba cháu chúng hạ độc. Loại t.h.u.ố.c đó sẽ từ từ phá hoại hệ gen, khiến mắc thể sống quá ba mươi lăm tuổi.”

Nước mắt Kim Hoa rơi lã chã. Ông lão kể tiếp: “Khi chúng phát hiện thì chuyện quá muộn . Ba cháu còn sống bao lâu nên khuyên cháu hãy rời . cháu nhất định chịu, cô bảo ở bên cạnh ông đến cùng. Sau đó cháu mang thai, cô vui mừng lắm. Cô bảo để cho Trương Thành một giọt m.á.u để nối dõi tông đường.”

Đến đây, ông lão bỗng dừng . Kim Hoa hỏi: “Sau đó thì nữa ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/20.html.]

Ông kể tiếp: “Sau đó đám tìm đến, là lời đe dọa trực tiếp. Chúng bảo nếu hợp tác thì cả cháu và đứa bé trong bụng đều giữ mạng sống.”

Cô hỏi: “Ba cháu gì ạ?”

Ông lão hồi tưởng: “Ba cháu tìm của nhà họ Nguyên để bán hết gia sản và để tiền cho cháu. Còn cháu thì liên lạc với bạn bè để chuẩn gửi cháu nơi khác. Đêm xảy chuyện, ba cháu đang đường đến bệnh viện lấy t.h.u.ố.c thì chúng bám theo. Chiếc xe của họ chúng nhúng tay hỏng.”

Kim Hoa cảm thấy lạnh toát. Ông lão bùi ngùi: “Mãi ông mới những chuyện . Ông định báo cảnh sát nhưng đám đó tìm thấy ông. Chúng đe dọa sẽ g.i.ế.c sạch cả nhà ông nếu ông dám hé răng nửa lời. Thế nên ông bỏ chạy, chạy đến thị trấn hẻo lánh , tên đổi họ và trốn tránh suốt hai mươi năm qua.”

Kim Hoa ông, khẽ hỏi: “Tại ông sự thật sớm hơn ạ?”

Ông lão ngẩng đầu lên, đôi mắt nhòe lệ: “Vì ông sợ. Ông hèn nhát lắm cháu ạ. Suốt bao nhiêu năm qua, đêm nào ông cũng gặp ác mộng, đêm nào cũng thấy ba cháu hiện về.” Ông dậy, bước đến mặt Kim Hoa bất thình lình quỳ sụp xuống.

Kim Hoa giật vội dậy định đỡ ông lên. ông lão nhất quyết chịu dậy, ông nghẹn: “Cháu ơi, ông với cháu nhiều lắm. Ông cũng với ba cháu nữa. Lẽ ông tố cáo, lẽ ông báo cảnh sát. ông đủ can đảm chuyện đó.”

Nước mắt Kim Hoa ngừng rơi. Cô khẽ: “Ông lên ạ, cháu trách ông .” Ông lão cứ quỳ đất mà nấc lên thành lời. Anh năm bước tới đỡ ông lão dậy dìu ông xuống ghế.

Một lúc lâu , ông lão mới bình tâm . Ông Kim Hoa hỏi: “Cháu ơi, mộ của ba cháu hiện ở ?”

Cô đáp: “Dạ ở nghĩa trang phía Tây thành phố ạ.”

Ông lão khẽ : “Ông đến thăm họ một để lời xin .”

Kim Hoa gật đầu đồng ý. Cô hỏi tiếp: “Ông đám là ai ạ?”

Ông lão nhớ : “Ông rõ danh tính, nhưng ông nhớ một cái tên. Người đến tìm chúng hồi đó tự xưng là họ Trần, ông bảo ông chủ của ông họ Phương.”

Kim Hoa ghi tạc cái tên trong lòng. Khi cô dậy chuẩn rời , ông lão bỗng gọi giật : “Chờ một chút con ơi.” Cô ngoảnh . Ông lão lấy từ trong ngăn kéo một chiếc phong bì cũ đưa cho cô. Ông dặn: “Cái cháu đưa cho ông khi gặp chuyện. Cô bảo nếu chuyện gì xảy thì nhờ ông trao cho cháu.”

Kim Hoa đón lấy mở phong bì xem. Bên trong một tấm ảnh và một tờ giấy nhỏ. Trong ảnh là một ông lão tóc bạc trắng, đang mặc bộ đồ cổ kiểu cũ. Mặt tấm ảnh ghi dòng chữ: “Ông cố, Lâm Viễn Sơn.” Tờ giấy nhỏ nét chữ của cô: “Hoa Hoa, nếu con những dòng thì hãy tìm nhé. Đây chính là ông cố của con, ông hết chuyện đấy.”

Tim Kim Hoa đập nhanh liên hồi. Mẹ cô ông cố hết chuyện. Cô vội hỏi ông lão xem hiện đang ở . Ông lão lắc đầu bảo rõ, hai mươi năm vẫn còn sống ở ngôi nhà cũ của họ Lâm, còn giờ thì ông tin tức gì nữa. Kim Hoa cẩn thận cất tấm ảnh và tờ giấy túi.

 

Loading...