Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 21.
Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:08:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ông lão : “Cháu cảm ơn ông cho cháu những điều ạ.”
Ông lão xua tay: “Lẽ ông là cảm ơn cháu mới đúng. Cảm ơn cháu cho ông một cơ hội để chuộc .”
Kim Hoa bước khỏi phòng khám, ánh nắng ch.ói chang khiến cô nheo mắt . Anh năm bên cạnh hỏi: “Chúng về nhé?”
Cô gật đầu: “Vâng, về thôi .”
Trên đường trở về thành phố, Kim Hoa cứ lặng lẽ cửa sổ xe. Trong đầu cô hiện lên bao nhiêu suy nghĩ về những cái tên, về ông cố bí ẩn và cả ngôi nhà cũ của họ Lâm nữa. Cô liệu ông cố còn sống , hiện đang ở và ông những gì. cô tự nhủ nhất định tìm thấy ông cho bằng .
Khi xe về đến cửa nhà họ Nguyên thì trời tối hẳn. Cô xuống xe thấy cả đợi sẵn ở cửa. Anh cả bước tới hỏi han: “Em chứ?”
Cô đáp: “Dạ em ạ.”
Anh hỏi tiếp: “Em tra gì ?”
Kim Hoa lấy tấm ảnh trong túi đưa cho cả và : “Đây là ông nội của em, ông vẫn còn sống và em nhất định tìm thấy ông .”
Anh cả tấm ảnh ông lão trong tay, chân mày bỗng khẽ nhíu . Anh ngạc nhiên: “Người , hình như từng gặp ở đó thì .”
Kim Hoa sững sờ: “Anh gặp ở ạ?”
Anh cả nhớ : “Ở công ty . Khoảng mười mấy năm về , ông từng đến tìm gặp ông nội chúng .”
Chương 13 : Ký ức của ông nội
Nguyên Kim Hoa theo chân cả trong nhà. Đầu óc cô rối bời thông tin cả . Mười mấy năm , đàn ông từng đến tìm gặp ông nội cô. Cô xuống sofa, thấy cả cầm điện thoại gọi cho ông nội ngay lập tức. Ông nội hiện đang sống ở khu nhà cổ và ít khi ngoài.
Anh cả với ông nội: “Ông nội ơi, giờ ông rảnh ạ? Cháu dẫn Hoa Hoa qua gặp ông một lát, chuyện quan trọng hỏi ông ạ.” Sau khi ông nội trả lời, cả cúp máy bảo Kim Hoa: “Đi thôi em.”
Hai em cùng lái xe đến khu nhà cổ. Đó là một ngôi nhà mang phong cách kiến trúc cũ với tường gạch xanh và mái ngói xám, cửa hai cây hòe lớn . Hồi nhỏ Kim Hoa thường xuyên qua đây chơi nhưng lớn lên thì ít dần. Hai em bước trong, thấy ông nội đang đeo kính lão báo ở phòng khách. Thấy các cháu đến, ông đặt tờ báo xuống tháo kính . Kim Hoa bước tới cạnh ông, ông nội mỉm hiền từ: “Hoa Hoa lớn thật .”
Cô thẳng vấn đề: “Ông nội ơi, cháu chuyện hỏi ông ạ.” Cô lấy tấm ảnh cũ đưa cho ông xem. Trên ảnh là đàn ông mặc bộ đồ cổ , mặt ghi tên Lâm Viễn Sơn. Vừa thấy tấm ảnh, sắc mặt ông nội bỗng đổi hẳn. Ông Kim Hoa hỏi: “Sao cháu tấm ảnh ?”
Kim Hoa kể: “Cháu tìm thấy một đồng nghiệp cũ của cháu và ông đưa cho tấm ảnh ạ. Người trong ảnh chính là ông nội của cháu.” Ông nội im lặng một hồi lâu, ông tấm ảnh với ánh mắt vô cùng phức tạp. Một lát , ông mới khẽ thở dài: “Ông quen .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/21.html.]
Tim Kim Hoa đập thình thịch: “Sao ông quen ông ạ?”
Ông nội kể : “Hai mươi mốt năm , ông đến công ty tìm gặp ông. Lúc đó cả của cháu mới tiếp quản công việc kinh doanh lâu nên nhiều việc vẫn do ông quyết định. Ông giới thiệu họ Lâm, tên là Lâm Viễn Sơn. Ông bảo một đứa cháu gái lấy chồng và sinh một đứa con gái. Ông cảm thấy cháu gái và cháu rể lẽ sẽ sống bao lâu nữa nên gửi gắm đứa bé cho một gia đình t.ử tế và đáng tin cậy.”
Nước mắt Kim Hoa trào . Ông nội kể tiếp: “Ông bảo tuổi cao sức yếu nên thể bảo vệ đứa bé. Ông thấy nhà họ Nguyên chúng là gia đình nhân hậu nhất vùng nên gửi gắm những kỷ vật mà cháu gái và cháu rể để để ông cất giữ hộ. Đợi đến khi đứa bé trưởng thành thì hãy trao cho con bé.”
Cô vội hỏi: “Những kỷ vật đó là gì ạ?”
Ông nội đáp: “Là một chiếc hộp gỗ nhỏ. Ông bảo bên trong những tài liệu vô cùng quan trọng, liên quan đến bí mật của một .”
Kim Hoa hỏi dồn: “Vậy chiếc hộp đó hiện giờ đang ở ạ?”
Ông nội cô bảo: “Hiện nó vẫn đang ở chỗ của ông.”
Kim Hoa sững sờ. Ông nội dậy phòng trong, một lát ông bưng một chiếc hộp gỗ màu nâu đậm, các góc cạnh bọc bằng đồng trông cổ kính. Ông đặt chiếc hộp mặt Kim Hoa và : “Đây chính là thứ mà ông cố của cháu để cho cháu đấy.”
Kim Hoa chiếc hộp, đôi bàn tay run rẩy thôi. Cô hỏi: “Sau đó ông ạ?”
Ông nội kể: “Sau khi gửi chiếc hộp, ông bảo giải quyết một chuyện quan trọng sẽ lấy . kể từ đó, ông bao giờ trở nữa.”
Kim Hoa lo lắng: “Không bao giờ ạ?”
Ông nội gật đầu: “Ông chờ đợi suốt mấy tháng trời mà thấy tin tức gì. Sau đó ông nhờ thăm dò thì ông mất tích một cách bí ẩn .”
Nước mắt Kim Hoa rơi lã chã. Ông cố của cô vì bảo vệ cô mà đến tìm ông nội, gửi gắm kỷ vật giải quyết công việc, đó thì bặt vô âm tín. Cô run run mở chiếc hộp . Bên trong là một xấp tài liệu ngả vàng cùng vài tấm ảnh cũ. Cô cầm tờ giấy cùng lên xem, đó là một bức thư tay với nét chữ vô cùng mạnh mẽ và cương nghị.
“Hoa Hoa yêu dấu,
Ta là ông cố của con đây. Khi con bức thư thì chắc hẳn còn đời nữa . Mẹ của con là đứa cháu gái mà yêu thương nhất, nó thông minh và nhân hậu y như bà nội của nó . Thấy nó kết hôn với ba con, vui mừng. Ba của con là một đàn ông , chân thành và đáng tin cậy.
Thế nhưng những kẻ để cho họ sống yên . Dòng họ Lâm chúng bao đời nay đều theo đuổi nghiên cứu sinh học và để một thành quả quý giá mà những kẻ đang thèm . Mẹ con nhất định chịu giao nên chúng hãm hại ba con, và giờ chúng còn lấy cả mạng sống của con nữa. Ta từng tìm gặp những kẻ đó và bảo rằng thứ đang ở chỗ của , nếu thì cứ nhắm đây . chúng tin, chúng vẫn nhất quyết tìm bằng con.
Chính vì gửi gắm thứ cho nhà họ Nguyên. Ông cụ nhà họ Nguyên là cực kỳ đức độ và đáng tin cậy, ông sẽ giúp bảo quản những thứ cho con. Hoa Hoa , những tài liệu chính là tâm huyết cả đời của dòng họ Lâm , lẽ truyền cho con mới đến con, nhưng giờ đây đành trao trực tiếp cho con . Bên trong một bản danh sách ghi tên những kẻ đó, và cả địa chỉ ngôi nhà cũ của dòng tộc nữa, ở đó còn cất giữ nhiều thứ quan trọng khác. Ta giờ già yếu , thể bảo vệ con nữa, nhưng con hãy luôn nhớ rằng con là hậu duệ của họ Lâm, trong con đang chảy dòng m.á.u của gia tộc chúng . Hãy sống thật , sống rực rỡ hơn bất kỳ ai khác nhé.
Ông cố của con: Lâm Viễn Sơn.”