Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 22.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:09:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đọc xong bức thư, nước mắt Kim Hoa rơi thấm nhòe cả trang giấy. Cô cẩn thận đặt bức thư xuống cầm xấp tài liệu lên. Trong đó là một bản danh sách ghi tên của hơn mười , cả tên công ty và chức vụ của họ nữa. Nhìn những cái tên đó mà lòng Kim Hoa lạnh toát. Đây chính là những kẻ hãm hại ba cô. Cô lật tiếp thì thấy một tấm bản đồ chỉ đường đến ngôi nhà cũ của họ Lâm sâu trong núi, kèm theo tấm ảnh chụp ngôi nhà gỗ cổ kính bao quanh bởi rừng cây rậm rạp.

Kim Hoa cất thứ hộp ông nội. Ông nội khẽ : “Hoa Hoa ơi, những thứ ông cất giữ suốt mười tám năm qua, giờ cuối cùng cũng thể trao tận tay cho cháu .”

Cô hỏi: “Ông nội ơi, tại bấy lâu nay ông cho cháu ạ?”

Ông nội giải thích: “Ông cố của cháu dặn rằng đợi đến khi cháu đủ mười tám tuổi, khi cháu thực sự tìm hiểu sự thật thì mới đưa cho cháu. Ông sợ sớm quá cháu sẽ gánh vác nổi.”

Kim Hoa gật đầu đồng ý, ông cố lo nghĩ cho cô chu đến .

Anh cả bên cạnh nãy giờ bỗng lên tiếng hỏi ông nội về diện mạo của ông Lâm Viễn Sơn. Ông nội kể rằng đó là một đàn ông cao gầy, dáng thẳng, giọng điềm đạm nhưng vô cùng dứt khoát. Đôi mắt ông sáng, mang cảm giác như thể thể thấu thị chuyện đời. Anh cả hỏi thêm về phương tiện ông , ông nội nhớ mang máng là một chiếc xe màu đen kiểu cũ. Anh cả suy ngẫm một lát với Kim Hoa: “Anh nghĩ lẽ ông cố của em vẫn còn sống đấy.”

Kim Hoa sững sờ. Anh cả giải thích rằng vì ông chỉ mất tích chứ ai tìm thấy t.h.i t.h.ể cả, vả ai ông giải quyết chuyện gì. Có thể ông vẫn đang âm thầm quan sát hoặc đang lẩn trốn ở ngôi nhà cũ trong núi cũng nên. Tim Kim Hoa đập nhanh vì hy vọng, cô dậy quả quyết: “Em tìm ông ngay bây giờ ạ.”

Anh cả vội can: “Muộn quá em, để sáng mai sẽ đưa em .” Kim Hoa gật đầu đồng ý.

Đêm đó cô cứ ôm khư khư chiếc hộp gỗ mà ngủ . Cô bức thư và ngắm tấm ảnh của ông cố. Cô thầm gọi trong lòng: “Ông cố ơi, ông đang ở ? Con sắp đến tìm ông đây.” Điện thoại bỗng rung lên tin nhắn của năm, báo rằng năm ông cố mất tích, cũng một khác biến mất cùng thời điểm đó. Đó chính là họ Trần, kẻ từng đến viện nghiên cứu để đàm phán với ba cô năm xưa.

Chương 14 : Ngôi nhà cũ của họ Lâm

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/22.html.]

Nguyên Kim Hoa dòng tin nhắn của năm mà bàn tay khẽ run rẩy. Người họ Trần và ông cố của cô cùng mất tích một năm. Cô hỏi năm xem nguyên nhân là gì, bảo hề bất kỳ ghi chép nào cả, cứ như thể hai họ bỗng nhiên bốc khỏi thế giới . Kim Hoa chợt nhớ câu trong thư của ông cố: “Ta gặp đám đó.” Có lẽ gặp đó cả hai đều bao giờ trở về nữa. Anh năm cho thêm kẻ họ Trần đó tên là Trần Chí Minh, lúc bấy giờ là phó tổng giám đốc của tập đoàn họ Phương. Cái tên tập đoàn họ Phương cô sẽ ghi nhớ thật kỹ.

Sáng sớm hôm , cả đợi sẵn cô ở lầu. Đi cùng còn chú Chu và một tài xế trẻ tuổi thạo đường rừng. Cả nhóm cùng lái xe hướng về phía ngôi nhà cũ của họ Lâm sâu trong núi. Sau hơn ba tiếng lái xe và vượt qua những đoạn đường rừng hiểm trở, họ xuống xe bộ hành vì đường thể tiếp nữa. Sau hơn một tiếng leo núi vất vả, một ngôi nhà cổ kính hiện giữa thung lũng xanh mướt.

Đó là một ngôi nhà xây bằng gạch xanh mái ngói xám với sân rộng và hai cây hòe già cửa. Kim Hoa xúc động bước tới, cô thấy cổng nhà đang khép hờ, lối mòn dẫn sân dấu vết cỏ giẫm bẹt, chứng tỏ gần đây qua . Cô đẩy cửa bước trong nhà, gian bên trong khá tối tăm vì cửa sổ đóng ván gỗ kín mít. Sau khi mắt quen với bóng tối, cô thấy gian phòng khách rộng lớn với bộ bàn ghế cũ kỹ bám đầy bụi bặm. Trên tường treo những bức ảnh cũ ngả vàng, trong đó ảnh của ông cố cùng vợ và cả tấm ảnh cô lúc lên năm tuổi đang trong sân nhà.

Kim Hoa sâu trong, lật mở từng căn phòng. Ở phòng ngủ của , cô thấy một tấm ảnh đang mặc áo blouse trắng mỉm dịu dàng đặt bàn. Sang đến phòng thư viện, cô thấy ngập tràn những kệ sách chất đầy tài liệu nghiên cứu và những cuốn sổ ghi chép tâm huyết của gia tộc họ Lâm qua nhiều thế hệ. Cuối cùng, cô bước một căn phòng nhỏ chỉ duy nhất một bộ bàn ghế và tấm ảnh của ông cố đặt đó. Dưới khung ảnh ép một tờ giấy nhỏ với nét chữ của ông: “Hoa Hoa, nếu con đến đây thì hãy phía núi xem nhé.”

Tim cô đập thình thịch, cô vội vàng chạy phía nhà theo chỉ dẫn. Vượt qua một đoạn dốc ngắn, cô thấy một đất trống một ngôi mộ nhỏ với tấm bia đá khắc dòng chữ: “Mộ của Lâm Viễn Sơn.” Phía ghi tên những lập mộ là Lâm Uyển và Trương Thành. Kim Hoa nghẹn ngào quỳ xuống mộ ông cố, dập đầu ba cái thật sâu. Cô nấc lên: “Ông cố ơi, con đến đây ạ, Hoa Hoa của ông đây ạ.”

Đang thổn thức thì cô bỗng thấy ngay phía mộ ông cố một mô đất nhỏ khác trông giống như một ngôi mộ vô danh. Cô tò mò bước tới xem thì thấy cắm một tấm gỗ nhỏ ghi tên: “Mộ của Trần Chí Minh.” Kim Hoa sững sờ chôn chân tại chỗ. Kẻ thù của gia đình cô chôn cất ngay bên cạnh ông cố ? Cô chợt nảy một ý nghĩ: liệu ông cố cùng đồng quy vu tận với kẻ để bảo vệ cô ?

Chương 15 : Hai ngôi mộ cạnh

Nguyên Kim Hoa lặng mô đất nhỏ , chằm chằm dòng chữ “Mộ của Trần Chí Minh” nguệch ngoạc bằng than củi. Tấm gỗ cắm khá sâu và xung quanh cỏ dại mọc um tùm. Anh cả lưng cô khẽ : “Trần Chí Minh, chính là mất tích năm đó.” Kim Hoa khẽ gật đầu, cô thấy thật kỳ lạ khi hai họ chôn cất gần như .

Trong lúc quan sát xung quanh, cô phát hiện gốc cây đại thụ gần đó một phiến đá lớn đè lên một bọc giấy dầu. Cô vội vàng nhấc phiến đá và lấy bọc giấy lên xem. Bên trong là một cuốn sổ tay ghi chép những dòng tâm sự cuối cùng của ông cố. Trang đầu tiên về ngày ông tìm Trần Chí Minh để hỏi cho lẽ về cái c.h.ế.t của cháu gái và cháu rể . Ông mang theo một con d.a.o với ý định đòi công bằng, vì ông Trần Chí Minh thực chất chỉ là kẻ truyền tin cho những kẻ là nhà họ Phương.

 

Loading...