Ông lão im lặng một hồi lâu mới khẽ : “Sau ông mới chuyện đó. lúc bấy giờ ông hề , ông chỉ nghĩ đơn giản rằng bỏ tiền thì thu về lợi nhuận. Họ chịu đưa tài liệu nghĩa là họ đang đối đầu với ông.”
Kim Hoa chất vấn: “Vì mà ông nhẫn tâm hãm hại ba cháu ?”
Ông lão lắc đầu thanh minh: “Không ý của ông, là do đám cấp tự ý càn.”
Kim Hoa hỏi dồn: “Trần Chí Minh là do ông phái đến đúng ?”
Ông lão thừa nhận: “Phải, ông cử đàm phán, dặn nếu thì thôi chứ bao giờ lệnh g.i.ế.c .”
Cô nghẹn ngào hỏi: “Vậy tại họ c.h.ế.t?”
Ông lão cúi đầu hối : “Trần Chí Minh thuê nhúng tay xe của họ, khiến xe bốc cháy và cướp mạng sống của ba cháu.”
Nước mắt Kim Hoa trào , cô nghẹn ngào: “Ông lúc đó cháu mới chào đời ? Cháu còn đầy tháng nữa. Ba cháu đẩy cháu qua cửa sổ xe để cứu lấy mạng sống của cháu, còn họ thì thiêu c.h.ế.t trong xe.”
Ông lão im lặng đáp. Kim Hoa bật dậy bước đến mặt lão, quát lớn: “Ông cháu !”
Lão ngẩng đầu cô, cô gằn từng chữ: “Ông hại c.h.ế.t ba cháu, hại c.h.ế.t ông cố ngoại của cháu và hại c.h.ế.t cả Trần Chí Minh nữa.”
Ông lão vội phủ nhận: “Cái c.h.ế.t của Trần Chí Minh liên quan đến ông.”
Kim Hoa hỏi: “Vậy là do ai?”
Lão đáp: “Là do ông cố của cháu.”
Kim Hoa sững sờ. Ông lão kể tiếp: “Trần Chí Minh tìm ông cố của cháu để đàm phán, đó cả hai đều bặt vô âm tín. Ông cứ ngỡ là ông cố của cháu tay g.i.ế.c .”
Kim Hoa chợt nhớ đến cuốn sổ tay của ông cố, cô nghẹn ngào kể sự thật: “Trần Chí Minh tự nguyện c.h.ế.t cùng ông cố cháu để chấm dứt chuyện, nhằm bảo vệ sự sống cho cháu đấy.”
Ông lão bàng hoàng: “Cháu cơ?”
Kim Hoa tiếp: “Ông giống như những kẻ độc ác mà ông phái . Ông hối hận và chọn cái c.h.ế.t để tạ . Ông chẳng gì cả, ông chỉ đến tiền và sẵn sàng g.i.ế.c nếu đạt mục đích.”
Ông lão cúi gầm mặt xuống, căn phòng bỗng trở nên u ám khi ánh nắng dần khuất đám mây. Một lúc , lão ngẩng đầu hỏi: “Cháu hận ông lắm đúng ?”
Kim Hoa khẳng định: “Hận chứ, cháu hận đến mức g.i.ế.c c.h.ế.t ông ngay lập tức.”
Ông lão khẽ : “Vậy cháu tay .”
Kim Hoa lão, một ông già yếu ớt xe lăn, tay chân run rẩy đến còn vững. Cô lạnh lùng : “Cháu sẽ g.i.ế.c ông. Ông hãy tự thú .”
Ông lão lắc đầu tuyệt vọng: “Ông chẳng còn sống mấy ngày nữa, tự thú thì ích gì chứ?”
Kim Hoa đáp lời đanh thép: “Con trai ông vẫn còn đó, sẽ tù cho những tội của ông.”
Ông lão hốt hoảng: “Phương Minh ư?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/24.html.]
Kim Hoa khẳng định: “Phải, mới cúi đầu nhận tội xong, tụi cháu ghi âm bộ .”
Nước mắt ông lão bỗng trào , lão cầu xin: “Xin cháu đừng động đến con trai ông.”
Kim Hoa lạnh lùng: “Anh thì chịu trách nhiệm.”
Ông lão cố gắng bám thành xe lăn để dậy nhưng ngã khuỵu xuống, lão hổn hển : “Nó gì cả, chuyện đều là do một tay ông thôi.”
Kim Hoa đáp: “Anh hết đấy, che giấu sự thật suốt hai mươi năm qua, chính miệng thừa nhận xong.”
Phương Hồng Viễn gục xuống xe lăn, nước mắt ngừng rơi. Lão nghẹn ngào: “Ông sai , ông nhận hết tội về , xin cháu hãy tha cho con trai ông.”
Kim Hoa lão, lòng cô hề thấy thỏa mãn mà chỉ thấy một nỗi buồn man mác. Cô bảo: “Con trai ông lúc nãy cũng y hệt như ông , cầu xin cháu tha thứ và hứa sẽ đưa nhiều tiền.”
Lão vội hỏi: “Vậy cháu đồng ý ?”
Kim Hoa đáp: “Chưa.”
Ông lão nhắm nghiền mắt . Mãi lâu lão mới mở mắt hỏi: “Trước khi mất, ông cố của cháu trăn trối gì ?”
Kim Hoa hỏi ngược : “Ông hỏi chuyện đó để gì?”
Lão khẽ : “Ông khi , ông oán hận mắng nhiếc ông .”
Kim Hoa nhớ dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ tay, cô kể : “Ông rằng: ‘Lâm Uyển, Trương Thành, ông nội đến bầu bạn với hai con đây’.”
Ông lão sững sờ: “Ông mắng c.h.ử.i ông ?”
Kim Hoa khẳng định: “Ông hề nhắc gì đến tên của ông cả.”
Ông lão cúi đầu, nước mắt rơi lã chã đôi bàn tay nhăn nheo. Lão nức nở: “Suốt bao nhiêu năm qua, đêm nào ông cũng gặp ác mộng, thấy ba cháu, thấy cả Trần Chí Minh và ông cố của cháu ông mà lời nào.”
Kim Hoa lạnh lùng: “Đó là quả báo mà ông nhận.”
Ông lão thừa nhận: “Phải, là do ông đáng đời. Cháu ơi, ông thật lòng xin cháu, xin cả gia đình cháu.”
Kim Hoa đáp lời. Ông lão vội vã tiếp: “Cháu ông gì cũng , ông sẽ tự thú, ông sẽ khai với cảnh sát là do một ông để con trai ông ngoài.”
Kim Hoa lạnh lùng ngắt lời: “Con trai ông thoát , những lời đều ghi hết .”
Phương Hồng Viễn tuyệt vọng cúi đầu. Một lát , lão hỏi: “Vậy ông thể gì để bù đắp cho cháu đây?”
Kim Hoa lão hỏi: “Ông hãy cho cháu , năm xưa ngoài ông thì còn ai nhúng tay việc hãm hại ba cháu nữa ?”
Lão suy nghĩ một lát kể: “Có một họ Chu, hồi đó là phó viện trưởng của viện nghiên cứu. Chính ông là kẻ dắt mối cho chúng ông. Sau khi ba cháu mất, ông nhanh ch.óng bỏ trốn nước ngoài, hiện đang ở Úc.”
Kim Hoa ghi nhớ cái tên trong lòng. Cô dậy chuẩn rời . Ông lão gọi với theo: “Cháu ơi.” Kim Hoa ngoảnh , lão khẽ : “Ông cố của cháu thực sự là một . Lần đầu gặp mặt, ông khuyên ông rằng trong mắt ông đầy rẫy lòng tham, nếu buông bỏ lòng tham thì mới thể sống tiếp . Tiếc là lúc đó ông lời ông .”