Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 27.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:10:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Hoa xuống đối diện và : “ nhận kỷ vật , cảm ơn ông.”

Phương Hồng Viễn khẽ lắc đầu: “Không cần cảm ơn ông , những gì hứa với ông cố của cháu thì ông thực hiện cho bằng .”

Kim Hoa thắc mắc: “Tại ông tin tưởng ông đến ?”

Ông lão im lặng một hồi lâu mới kể: “Bởi vì năm xưa ông từng cứu mạng ông một .” Kim Hoa sững sờ. Phương Hồng Viễn kể rằng năm đó khi thấy ông cố Tôn Cường hành hung, ông cho đưa ông cố bệnh viện cứu chữa dù cuối cùng qua khỏi. Trước khi nhắm mắt, ông cố dặn dò ông hãy giữ chiếc hộp trao cho cô khi cô trưởng thành.

Nước mắt Kim Hoa trào khi đến tận lúc cuối đời ông cố vẫn luôn nhớ đến cái tên của . Cô nghẹn ngào cảm ơn ông lão vì cho cô những sự thật . Phương Hồng Viễn khẽ lời cảm ơn ngược vì cô cho ông cơ hội mộ tạ với gia đình cô. Khi cô chuẩn rời , ông lão gọi với theo: “Cháu ơi, ông cố của cháu thực sự là một vô cùng bụng, hơn ông gấp vạn .” Kim Hoa gật đầu đồng ý bước ngoài.

Ánh nắng ch.ói chang khiến cô nheo mắt . Cô lên bầu trời xanh thẳm, thầm hứa với ông cố rằng sẽ sống thật đúng như lời ông dặn. Anh cả bước tới hỏi: “Về nhà thôi em nhỉ?” Cô mỉm : “Vâng, về nhà thôi .” Trên đường về, cô cứ mải miết ngắm chiếc vòng ngọc tay, nó trong trẻo y hệt đôi mắt của và bà cố .

Tối hôm đó, cả gia đình cùng ăn bữa cơm đầm ấm. Mẹ nuôi thấy chiếc vòng ngọc tay cô liền khen ngợi nó . Sau bữa cơm, Kim Hoa trở về phòng lá thư của ông cố thêm nữa. Cô cẩn thận cất thứ hộp chìm giấc ngủ sâu. Cô mơ thấy đang đồi cỏ nhà, ông cố ngoại trong bộ đồ cổ đang mỉm vẫy gọi cô. Ông ôm lấy cô lòng thật ấm áp dặn dò cô sống thật hạnh phúc khi tan biến ánh nắng ban mai.

Khi tỉnh dậy, Kim Hoa thấy mặt vẫn còn vương những giọt lệ. Cô sờ chiếc vòng ngọc vẫn còn vương chút ấm của . Điện thoại bỗng rung lên tin nhắn từ năm, báo rằng Phương Hồng Viễn qua đời trong trại tạm giam đêm qua. Kim Hoa lặng một lúc, cô thầm nhắn nhủ ông lão hãy thanh thản và mong rằng ông cố ở bên thế giới sẽ tha thứ cho những lầm của ông.

Chương 22 : Căn bệnh của bà ngoại

Nguyên Kim Hoa lặng bên cửa sổ, dõi mắt ánh nắng rực rỡ bên ngoài. Phương Hồng Viễn . Kẻ từng nhúng tay việc hãm hại gia đình cô cuối cùng cũng quỳ xuống tạ mộ ông cố. Cô cũng rõ cảm giác lúc của là gì, oán hận ư? Có chứ, nhưng giờ khuất, hận thù cũng dần tan biến theo mây khói. Cô khẽ chạm chiếc vòng ngọc vẫn còn ấm áp tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/27.html.]

Điện thoại bỗng đổ chuông, là bà ngoại gọi tới. Kim Hoa bắt máy, thấy giọng bà trìu mến: “Hoa Hoa , hôm nay con rảnh ?”

Kim Hoa vội đáp: “Dạ con rảnh ạ, chuyện gì thế bà?”

Bà ngoại khẽ bảo: “Con qua tiệm một lát nhé, bà chuyện với con.” Kim Hoa bỗng thấy lo lắng, cô vội vã quần áo chạy xuống lầu. Anh cả thấy liền dậy đưa cô .

Hai mươi phút , xe dừng tiệm sữa Uyển Uyển. Bà ngoại đang quầy thu ngân, thấy cô liền mỉm đôn hậu. Kim Hoa xuống đối diện, lo lắng hỏi: “Bà ơi, chuyện gì thế ạ?”

Bà ngoại cô với ánh mắt đầy dịu dàng khẽ thở dài: “Hoa Hoa ơi, bà bệnh .”

Kim Hoa sững sờ. Bà kể u.n.g t.h.ư gan giai đoạn cuối, bác sĩ bảo chỉ còn sống tối đa ba tháng nữa thôi. Nước mắt Kim Hoa lập tức tuôn rơi, cô trách bà sớm cho cô để đưa bà điều trị ở những bệnh viện nhất. bà ngoại mỉm xua tay, bảo rằng sống đủ và giờ chỉ mong thanh thản gặp cô thôi. Thấy cô trưởng thành và hạnh phúc như thế , bà yên lòng.

Kim Hoa ôm chầm lấy bà mà nức nở. Bà ngoại vỗ về cô lấy từ quầy một chiếc hộp gỗ nhỏ trao cho cô. Bà kể rằng cô năm xưa gửi một kỷ vật ở đây và dặn đợi khi cô trưởng thành mới đưa cho cô. Kim Hoa mở hộp thấy một lá thư và một chiếc chìa khóa.

Lá thư của cho cô tràn đầy tình yêu thương và sự hối thể ở bên cạnh cô lớn lên. Mẹ dặn cô hãy dùng chìa khóa để mở một chiếc rương trong ngôi nhà cũ của ba ở phố cổ thành Tây. Bên trong là những món quà nhỏ mà ba dành dụm cả đời cho cô. Kim Hoa thư mà lòng đau thắt , cô cảm nhận tình yêu bao la của ba dành cho qua từng dòng chữ.

Cô chào bà ngoại cùng cả đến ngôi nhà cũ ở phố cổ. Dùng chiếc chìa khóa để , cô mở cánh cửa ngôi nhà phủ bụi thời gian. Trong phòng ngủ, cô thấy tấm ảnh ba đang tựa hạnh phúc đặt bàn trang điểm. Tìm kiếm một hồi, cô thấy một chiếc rương gỗ gầm tủ quần áo. Mở rương , bên trong là cả một kho tàng kỷ niệm: những lá thư tình ba cho , những tấm ảnh từ lúc cô mới chào đời cho đến khi tròn trăm ngày, và cả một cuốn sổ tiết kiệm mang tên cô với dòng chữ nắn nót của ba: “Dành cho Hoa Hoa.”

Kim Hoa ôm những kỷ vật lòng, lặng lẽ giữa căn phòng ngập tràn ánh nắng. Cô cảm nhận tình yêu vô bờ bến của ba dành cho , đó chính là món quà quý giá nhất đời. Sau khi khóa cửa ngôi nhà cũ, cô trở về tiệm sữa và cầu xin bà ngoại hãy về nhà họ Nguyên ở cùng cô để cô chăm sóc bà những ngày cuối đời. bà ngoại từ chối vì trông coi tiệm sữa kỷ niệm của cô. Kim Hoa đành hứa sẽ mỗi ngày đều qua thăm bà.

Loading...