Giang Thái Hòa cau mày:
“Còn phân chia gì mà của với của em? Đã là vợ chồng thì cùng gánh vác chứ?”
“Nói chứ, em cũng nên chăm chút bản một chút . Lúc nào cũng lôi thôi lếch thếch thế !”
cúi đầu tạp dề màu nâu rộng thùng thình .
Hôm nay nấu tận tám món, đầy đủ cá thịt, tôm cua.
Trên tạp dề bám đầy dầu mỡ, tóc tai cũng rối bù, còn vương cả mùi khói bếp.
Giang Thái Hòa càng càng hăng, miệng cứ mở đóng , ngừng chỉ trích .
“Đây là đầu tiên con trai dẫn bạn gái về nhà, mà em giận bỏ !”
“Thật là, mỗi chuyện nhỏ xíu cũng xong!”
“Em đúng là quá tính toán, đầu óc thiển cận!”
“Không với em nữa, tìm con, xem để dàn xếp chuyện .”
“Đến lúc đó, em đừng mà bày cái vẻ mặt khó chịu của chồng, cần xin thì xin , cần mua quà thì mua quà!”
Vừa , xách áo khoác lên thẳng ngoài, để mặc tức đến suýt ngã ngửa.
ghế sô pha, càng nghĩ càng giận, l.ồ.ng n.g.ự.c như ai dùng b.úa đập liên hồi, đau nghẹn.
“Đinh đoong—”
Tiếng chuông điện thoại reo vang kéo khỏi những suy nghĩ nặng nề.
Là cuộc gọi video của con gái.
“Mẹ ơi, yêu dấu của con, chúc sinh nhật vui vẻ!”
Trên màn hình, gương mặt tươi rạng rỡ của con gái khiến khựng , thoáng chút ngỡ ngàng.
Thì hôm nay là sinh nhật của .
chồng và con trai, chẳng ai nhớ cả.
Những năm đầu khi cưới, Giang Thái Hòa vẫn còn mua bánh kem, tặng quà sinh nhật cho .
từ khi con gái chào đời, mâu thuẫn giữa và ngày càng lớn.
Mẹ chồng ghét bỏ con gái, nuôi con gái là lỗ vốn, tốn tiền nuôi một đứa vô dụng, còn nhất quyết mang con bé cho .
đó là đứa con mang nặng đẻ đau suốt mười tháng, thể đồng ý?
Giang Thái Hòa kẹt giữa và chồng, chẳng bênh ai, quan hệ giữa hai vợ chồng vì thế mà rạn nứt.
Về , cũng còn giữ thói quen tổ chức sinh nhật cho nữa.
Đến bây giờ, lẽ cũng quên luôn ngày sinh của là khi nào.
Còn con trai , đây vẫn nhớ mà chúc mừng sinh nhật .
, trong mắt nó chỉ mỗi bạn gái, còn nhớ gì đến nữa?
Nói chuyện với con gái một lúc, tâm trạng cũng khá hơn nhiều.
Lúc , chuông cửa vang lên. mở cửa, thấy một nhân viên giao hàng đang cửa nhà.
Anh đưa cho chiếc bánh kem và bó hoa tươi, vội vã rời .
Tất cả những thứ … đều là do con gái đặt cho .
Dù đang học ở tận Bắc Kinh, cách nhà xa đến , con bé vẫn quên sinh nhật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-chua-cuoi-vua-ra-mat-da-dat-quy-tac-cho-toi/c2.html.]
Sau khi cúp máy, cơn giận trong lòng cũng dần dần nguôi ngoai.
Thôi , chỉ cần con cái vui vẻ, chỉ cần gia đình yên ấm, nhịn một chút, lùi một bước cũng chẳng chuyện gì quá lớn.
Dù nhiều năm nay, vẫn luôn nhẫn nhịn.
Nhẫn nhịn sự thờ ơ của Giang Thái Hòa, nhẫn nhịn những lời cay nghiệt của chồng.
Trước đây, từng nghĩ đến chuyện ly hôn.
bố đồng ý.
Mẹ bảo, Giang Thái Hòa rượu chè, c.ờ b.ạ.c, trăng hoa, vũ phu, như thế là một chồng hiếm .
Người bạn bè cũng khuyên, bảo rằng gia đình nào cũng những khó khăn riêng, chẳng đàn ông nào hảo cả.
Nếu ly hôn, hai đứa con sẽ ?
Thế là giống như bao phụ nữ khác, tiếp tục nhẫn nhịn để duy trì cuộc hôn nhân .
Phụ nữ khi lập gia đình, dù chịu bao nhiêu uất ức, chỉ cần một chút ngọt ngào, họ vẫn sẽ c.ắ.n răng chịu đựng mà bước tiếp.
Trước đây, ép lấy chồng.
Bây giờ, bà bắt đầu giục con gái kết hôn.
hề vội vã.
Con bé thích học, học xong thạc sĩ học tiếp lên tiến sĩ.
ủng hộ.
Học hành chẳng vẫn hơn lấy chồng ?
Buổi tối, Giang Thái Hòa về nhà, chẳng thèm với một lời nào.
Anh lúc nào cũng như .
Chỉ cần ý là chiến tranh lạnh với .
Lúc còn trẻ, sẽ cảm thấy buồn, nhưng bây giờ, thấy thật yên tĩnh.
Suốt ba ngày trời, cứ giữ nguyên bộ mặt lạnh như tiền đó.
Mãi đến sáng thứ Bảy, Giang Thái Hòa bất ngờ chủ động mở miệng.
“Em mua ít đồ ăn , hôm nay con trai sẽ đưa bạn gái về nhà ăn cơm.”
“Nó thực sự thích Trần Khê, một lòng cưới con bé đó.”
“Em thiếu tiền, chỉ vì mấy ngàn mà mất hòa khí gia đình, đáng ?”
mở một cửa hàng thực phẩm nông sản, bao nhiêu năm gây dựng, khách hàng định, mỗi năm kiếm cũng năm, sáu trăm ngàn tệ.
Mấy ngàn tệ, đúng là tiền lớn.
Dù thích Trần Khê, nhưng dù cuộc sống cũng là của con trai, thích ai, nó tự quyết định.
Nó nhượng bộ một bước, thì cũng lùi một bước .
Gia đình, chuyện gì mà thể bỏ qua chứ?
Thấy cúi đầu gì, Giang Thái Hòa đồng ý, liền tươi hớn hở.
“Đó, thế mới đúng chứ! Nhà hòa thuận thì chuyện đều suôn sẻ!”
tất bật suốt cả ngày, nấu một bàn đầy thức ăn.
Chờ mãi chờ mãi, thậm chí còn hâm nóng thức ăn đến hai , nhưng con trai và Trần Khê vẫn đến.