Thoắt cái qua mấy năm, Hòa tiểu thư bệnh c.h.ế.t tại nhà, ngờ nhắm mắt mở mắt về năm năm ..."
Thẩm Vân Tây đổi hẳn vẻ ít thường ngày, kiên nhẫn kể lể, giọng con gái trẻ giòn tan, vốn dễ , kết hợp với tình tiết khúc chiết đầy bất ngờ, càng thêm hấp dẫn.
Hà Châu nảy sinh hứng thú, Trúc Trân cũng vểnh tai lên , hai câu lấy tâm thần, nhất thời ném hết những chuyện phiền lòng trong phủ An Quốc công đầu.
Có nguyên mẫu ở đó, nguyên chủ cũng là một trong những trong cuộc, ký ức sâu sắc, Thẩm Vân Tây trôi chảy, nàng đây đạo văn, nàng chỉ một vận chuyển hiện thực mà thôi.
Bí mật lớn nhất của nữ chính chẳng là sống . Nàng cái , ngoài thể tin lắm, nhưng bản Tần Lan Nguyệt hẳn là rõ trong lòng.
Ý định ban đầu của Thẩm Vân Tây đối đầu với nữ chính, nàng bận lắm, bận tận hưởng cuộc sống hòa bình ngắn ngủi hiếm , thực sự rảnh rỗi mà đấu đá với nữ chính. nữ chính rõ ràng định nước sông phạm nước giếng, mới một ngày mà mấy cầm gậy chọc ngoáy nàng. Rất phiền.
Tần Lan Nguyệt rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ thích khiêu khích nàng, thì nàng qua , cũng kiếm chút việc cho nữ chính .
Thẩm Vân Tây nghĩ ngợi, cố tình lên trang đầu dòng chữ "Câu chuyện là hư cấu, nếu giống , chỉ là trùng hợp".
Tuyết đọng thêm một lớp trong sân, cây nữ trinh bên cửa sổ trĩu nặng cành ngọc lá băng.
Tuyết rơi từ đầu cành xuống, Thẩm Vân Tây cũng tên phần lạc khoản trang giấy.
Hầu hạ bên cạnh nhất tài nữ Lương Kinh lâu, Hà Châu cũng vài chữ, tim nàng đập thịch một cái: "Tiểu thư, sách thể để tên thật của ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-12.html.]
Thẩm Vân Tây chớp chớp mắt: "Có gì đúng , đề tên , khác là ?" Họ theo nàng mà giải mã những ẩn dụ trong thoại bản chứ?
"Chính là nên để họ là , chuyện thực sự tổn hại đến thanh danh, bên ngoài e là xì xào bàn tán."
Thẩm Vân Tây bò bàn : "Ta bây giờ còn thanh danh để mà ?"
Câu chuyện mở , trong phòng chẳng ai lên tiếng nữa. Hà Châu qua một lúc lâu mới lẩm bẩm: "Cho nên cứ thế mà vò mẻ chẳng sợ sứt luôn?"
Thẩm Vân Tây nghĩ một chút, ậm ừ: "Dù nghĩ thế nào, vò mẻ sợ sứt vẫn sướng hơn là rón rén vá cái vò mẻ chứ."
Hà Châu che miệng, vui vẻ : "Người thế, thì cũng đúng thật."
"Lý cô cô bảo cơm trưa xong , phu nhân dọn cơm ?" Ngoài cửa phòng tỳ nữ vén rèm hỏi, cắt ngang cuộc đối thoại bên trong.
Bữa trưa sắp xếp từ sáng, lẩu đỏ cay nồng và nửa cái đùi dê nướng giòn tan thơm phức, đều là món nóng tính nặng mùi, nhà bếp bèn phối thêm một ấm chè đậu xanh thanh mát.
Triều đại tương đương với hư cấu đối với Thẩm Vân Tây cũng ăn lẩu, nhưng khẩu vị đều thiên về thanh đạm. Nồi lẩu hôm nay của Hợp Ngọc Cư khác với truyền thống Lương Kinh, là do bếp nhỏ đặc chế theo cách của Thẩm Vân Tây, tốn ít công sức.
Có câu gà tươi, vịt thơm, xương đậm, nồi nước dùng hầm từ xương gà vịt , nước canh trắng ngà, vị thơm dài lâu, thêm cốt lẩu xào từ mỡ bò đậu xị cùng thảo quả, địa liền, đinh hương, quế bì hơn mười loại hương liệu, nấu sôi lên, thù du và ớt bên trong nhuộm nước canh thành màu đỏ tươi, ùng ục sủi bọt trong nồi, nóng hổi vô cùng.
Thứ , mùa đông dù chỉ thôi cũng thấy ấm áp, huống hồ còn từng luồng hương nồng nặc cứ chui tọt mũi miệng, câu dẫn đám nha đầu trong viện nuốt nước miếng ừng ực, chẳng còn tâm trí việc.