Mở xem, chẳng chính là thế !
Lữ tiểu thư lập tức triệu tập các tỷ , cần tranh luận xem thoại bản rốt cuộc là thật giả nữa, Thẩm phu nhân tự chuyện nhà , các nàng xem là xong chuyện!
Thoại bản Thẩm Vân Tây chia hai góc , một cái là của Thẩm Vạn Xuyên, một cái là của Thẩm cô mẫu.
Trong góc của Thẩm Vạn Xuyên, ông và Thẩm cô mẫu đương nhiên là chân ái.
chỗ Thẩm cô mẫu thì khác , là chân ái, nhưng nhiều, còn mang tính giai đoạn.
Vệ Cầm cuốn thoại bản bìa xanh quen thuộc, cũng tê rần, đều việc trong nhà truyền ngoài, nhưng Tam tẩu nàng chỉ truyền ngoài, còn truyền thật to thật rộng.
Vệ Cầm đột nhiên bắt đầu lo lắng cho bản , hy vọng một ngày, nàng sẽ trở thành một trong những nhân vật chính của thoại bản, chuyện quá đáng sợ!
Sóng gió bên ngoài Thẩm Vân Tây mới chẳng quan tâm, nàng chỉ hiện tại tài nguyên cuồn cuộn, kiếm một món hời lớn. Nàng mỗi ngày tâm trạng thoải mái gánh hát Vương phi nuôi riêng hát trong phủ Minh Vương, vui đến quên cả lối về, tự tại vô cùng.
Ở mấy ngày, Dụ Hòa quận chúa nổi nữa, sự thúc giục năm bảy lượt của bà, Thẩm Vân Tây cuối cùng cũng lên đường về phủ Quốc công, tiện đường trả con trai của Thẩm cô mẫu về.
Thẩm cô mẫu vẫn ở trong ngõ Cá, một đoạn đường, Thẩm Vân Tây tối qua nửa đêm kịch, tiếng xe lộc cộc và tiếng phố xá gà gật xe ngựa.
Bỗng nhiên phu xe giật dây cương, xe ngựa đột ngột lắc một cái, dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-120.html.]
Thẩm Vân Tây ngáp một cái mở mắt , liền thấy Hà Châu theo xe bên ngoài mắng: "Ném sang một bên , thế mà cũng đụng , đúng là đen đủi!"
"Đụng ai ?" Thẩm Vân Tây vén rèm lên.
Hà Châu nhăn mặt: "Là cái nhà họ Thẩm đó, ngất xỉu bên cạnh xe ngựa, đang chắn đường chúng ."
"Thẩm Vạn Xuyên?" Thẩm Vân Tây cơn buồn ngủ bay sạch: "Ta xem nào." Ngất lắm, nàng đạp vài cái, thể kích hoạt dị năng , cho nàng xem bộ phim điện ảnh, xe ngựa cũng khá chán, đang cần chút gì đó g.i.ế.c thời gian đây.
Xe ngựa dừng bên đường, Thẩm Vân Tây vịn tay Hà Châu bước xuống.
Thẩm Vạn Xuyên thị vệ lôi đến đầu một con hẻm vắng , ông mặc một bộ đồ xám, ăn mặc cũng còn chỉnh tề, chỉ là mặt chỗ xanh chỗ tím, khó coi, ông còn uy nghiêm sĩ đại phu ngày thường, đất, mặt là vẻ dữ tợn đau đớn, cái dáng vẻ đau đến sống, nhắm mắt cũng đang rên rỉ đó, khiến Thẩm Vân Tây nhất thời còn thật sự phân biệt rốt cuộc ông là đau nửa , là tim đang đau.
Thẩm Vân Tây dùng mũi giày chạm tay ông , a ngờ còn giẫm trúng ngay miếng ngọc bội trong tay ông , miếng ngọc bội đó hẳn là vật tùy của Thẩm Truyền Nhân, đến nỗi nàng một cước trúng hai đích, những trải nghiệm của hai họ từ công đường, thế mà cùng lúc truyền hết cho nàng.
Thẩm Vân Tây im lặng giây lát, che khóe miệng đang nhếch lên, thú vị, quá thú vị . Nàng với Hà Châu: "Dừng một chút , chúng tìm chỗ dùng cơm, ngõ Cá tạm thời ."
Hà Châu hiểu, Thẩm Vân Tây chậm rãi về phía , : "Ngõ Cá lúc đang quý nhân, tiện đến phiền."
Hà Châu: "Quý nhân? Quý nhân gì ạ? Tiểu thư ?"
Thẩm Vân Tây , thiên t.ử nhân gian, Hoàng đế đương triều, tính là quý nhân chứ. Cô mẫu nàng lúc đang sắm vai thế bạch nguyệt quang cho Hoàng đế, rảnh rỗi tiếp đãi bọn họ .
Cũng chẳng trách Thẩm Vạn Xuyên cái bộ dạng ma quỷ , chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, đàn ông cắt mất cái mạng căn, và phụ nữ ông bỏ cả mạng căn để bảo vệ tằng tịu với , chịu cú đả kích chí mạng như , bây giờ là tim nứt trứng vỡ, thảo nào chịu nổi mà ngất c.h.ế.t .