Tần Lan Nguyệt nhạt.
Hai kẻ thù cũ, ánh mắt giao ngắn ngủi hẹn mà cùng lạnh lùng .
Trong sảnh là một màn hành lễ chào hỏi, ai nấy chỗ.
Người đến đông đủ, gia nhân bưng khay lượt bày biện món ăn.
Vệ Lão phu nhân ngoài sáu mươi, xưa nay vẫn , nhưng thấy cả phòng con cháu chút chít , sắc mặt căng thẳng thường ngày cũng giãn ít, bà : "Trừ Tu Nghi nương nương trong cung, hôm nay đều mặt cả , hiếm khi dịp thế ."
Tần Lan Nguyệt khẽ vỗ tay, dáng đại phu nhân của gia tộc: "Mẫu nếu thích, trong phủ chúng cứ thường xuyên tụ tập một chút, tỷ cũng nên thiết hơn."
"Con chủ . Đây là Lục lang Tín ca nhi ?" Vệ Lão phu nhân vẫy tay với Vệ Tín: "Lại gần đây nào."
Vệ Tín vội bước lên bái kiến tổ mẫu, chào phụ mẫu .
Tần Lan Nguyệt coi Vệ Tín là , ý để lộ diện mặt Vệ Lão phu nhân, : "Tín ca nhi nhớ mong mẫu lắm, nếu con ngăn cản, chiều nay nó suýt nữa tự chạy đến chùa Tướng Quốc đón mẫu hồi phủ ."
Vệ Tín ngờ nàng câu , trong lòng thấy lạ, liếc nhanh Tần Lan Nguyệt một cái, cau mày .
Trong lúc thất thần, Vệ Lão phu nhân vỗ vỗ tay , hỏi chuyện ở Thanh Châu những năm thế nào.
Vệ Tín đều trả lời hết.
Vệ Lão phu nhân bảo : "Là của , để con một ở Thanh Châu chịu khổ."
An Quốc công Vệ Trí Xuân nãy giờ lên tiếng vuốt râu, ông qua tuổi bất hoặc, khóe mắt sớm hằn vài dấu vết thời gian, cũng bằng trai trẻ đầy sức sống, nhưng may mà Vệ gia nền tảng vững chắc, luận về tướng mạo, trong kinh vẫn thuộc hàng thượng thừa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-17.html.]
Bản ông toát lên một khí chất phong lưu bất kham, so với đám sĩ đại phu quy củ hủ lậu trong thế gia môn phiệt bình thường, sức quyến rũ khác biệt.
Ông với Vệ Lão phu nhân: "Sao là của mẫu , là của đứa con trai cha ruột hồ đồ mới . May mà Nguyệt nương vợ hiền ở đây, con mới sai lầm, đón Tín ca nhi về, kịp thời bù đắp."
Vệ Lão phu nhân tiếp lời ông , chỉ tràng hạt tay, đám con cháu trẻ tuổi bên cũng dám xen , khí cứ thế lạnh xuống.
Tần Lan Nguyệt kéo An Quốc công: "Được , chuyện nữa. Ăn cơm thôi."
"Nhắc đến ăn cơm, trưa nay viện nào món gì, thơm đến nỗi con ăn trôi nửa bát cơm." Nhị phu nhân Nguyên Tề Phương thuận thế tiếp lời, mới coi như bỏ qua chuyện .
Thẩm Vân Tây mặc kệ chuyện đấu đá ngầm của cái nhà , đang chuyên tâm chiến đấu với cái chân giò lớn trong đĩa.
Nàng phát hiện tay nghề của bếp lớn cũng khá, nhất là món chân giò đường phèn , nước sốt sền sệt như keo, mùi vị thơm nồng, ngon tuyệt.
Đang ăn vui vẻ, bất chợt Tần Lan Nguyệt gọi nàng: "Triều Triều, con về , cũng nên bớt chút thời gian về phủ Thị lang thăm cữu phụ cữu mẫu, họ nhớ mong con đấy."
Cữu phụ cữu mẫu trong miệng Tần Lan Nguyệt chính là cha của nguyên chủ, Thẩm Vân Tây đặt đũa xuống, gật đầu.
Tần Lan Nguyệt đón bát canh tỳ nữ bưng lên, tay khuấy thìa sứ, như : "Theo thấy chi bằng ngày , khéo cữu cữu mấy hôm nay nhiễm phong hàn, cáo ốm, đang nghỉ ngơi ở nhà."
Thẩm Vân Tây gật đầu.
Vệ Lão phu nhân đột nhiên lên tiếng: "Mới về một chạy về nhà đẻ thì thể thống gì, sắp tết , thư viện cũng nên nghỉ học , đến lúc đó bảo Thiệu ca nhi cùng, cùng về ."
Bị bác , khóe mắt Tần Lan Nguyệt xệ xuống một tấc, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, nàng khôi phục như thường, : "Cũng . Nghe theo mẫu ."