Nàng yếu ớt vô lực, khóe mắt vương vất quầng thâm mệt mỏi, đến chỗ , phối hợp với cơn đau âm ỉ trong bụng, thuận lợi rơi xuống hai hàng lệ, tựa như đóa phù dung mưa.
Vệ Lão phu nhân nàng tủi đáng thương, nhưng chỉ cau mày sâu, tràng hạt trong tay, thẳng nàng , trong mắt chứa đựng hàm ý khiến hiểu nổi.
Tần Lan Nguyệt thầm một lúc, thấy Vệ Lão phu nhân phản ứng gì, khó hiểu lau nước mắt gọi một tiếng: "Mẹ?"
"Nếu , trừ phi đừng , con cũng là sách chữ, chẳng lẽ hiểu đạo lý ?" Lời Vệ Lão phu nhân khiến Tần Lan Nguyệt giật .
Dưới cái đầy kinh nghi của Tần Lan Nguyệt, Vệ Lão phu nhân thêm gì nữa, chống gậy dậy ngoài.
Tú Nhược cô cô theo Lão phu nhân, khi bước khỏi cửa phòng vẫn hành lễ, : "Lời vốn đến lượt nô tỳ , nhưng cũng để phu nhân , ngày đó Lão phu nhân vốn đồng ý cho phu nhân cửa. Người tuổi còn trẻ, vốn dây dưa với Tam gia, quả thực hợp với Quốc công gia nhà chúng lắm. Là Quốc công gia chính miệng hai sớm tình nghĩa phu thê, nhất định cho một danh phận, Lão phu nhân mới chịu nhượng bộ. Về Lão phu nhân cũng đích sai điều tra, quả thực chuyện đó, Lão gia bịa đặt."
Tú Nhược thở dài một : "Tam phu nhân tuy rắp tâm bất lương, cố ý thoại bản gây chuyện, nhưng nếu trong đó rành rành là sự thật, Lão thái thái chủ cho ? Người cũng chỉ mặt gọi tên, lấy cớ gì mà định tội."
"Người cứ yên tâm dưỡng t.h.a.i cho ạ." Tú Nhược cô cô xong, thấy Lão thái thái đang gọi bà, thi lễ một cái, cáo lui.
Những lời khiến sắc mặt Tần Lan Nguyệt trắng bệch như sáp.
Nàng dám tin mà hoảng hốt nửa khắc, chợt túm lấy Lục Tâm, lớn tiếng : "Sao Lão gia nhắc chuyện với , chuyện qua riêng tư của chúng dám cho ngoài ? Chàng đúng là hại c.h.ế.t , mau gọi tới đây!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-31.html.]
Tiếng chuyện trong gian trong lớn nhỏ bay ngoài gian ngoài, Thẩm Vân Tây bên bàn, lờ mờ thấy vài câu.
Lúc Vệ Lão phu nhân và Tú Nhược cô cô , Thẩm Vân Tây vẫn thần sắc bất động nửa nhoài bàn chữ.
"Đang gì thế ?" Vệ Lão phu nhân lúc đến vội, chú ý, giờ mới thấy trong phòng còn một , bà chống trường trượng dừng bên cửa, hỏi.
Thẩm Vân Tây dậy hành lễ với Lão thái thái, nhỏ nhẹ kể chuyện Tần Lan Nguyệt gọi nàng đến chép kinh Phật.
Vệ Lão phu nhân xong cau mày: "Nghe nó nhảm, bắt con một chép thì gãy tay . Con tuy là bậc con cháu, cũng thể lời nó hết , trong lòng cán cân. Đã giờ , thôi, con về . Nó hỏi, cứ là bảo thế."
Lão phu nhân nhắc đến chuyện thoại bản, xong những lời , liền cùng Tú Nhược cô cô mất.
Tuy Lão thái thái cho phép, Thẩm Vân Tây rời ngay, nàng vẫn vững vàng, ngòi b.út vẽ vẽ giấy.
Thế nhưng kỹ , giấy ở mặt bàn gì kinh văn nào, là nàng bôi vẽ lung tung.
Lục Tâm mệnh mời Quốc công gia Vệ Trí Xuân tới, đến gian ngoài , ngờ Thẩm Vân Tây vẫn còn bên bàn sách, nàng sắc mặt khó coi dừng bước, do dự một lát nặn một nụ gượng gạo khó coi, : "Tam phu nhân vẫn còn ở đây ạ, phu nhân trong khó chịu, hôm nay giữ nữa. Nô tỳ gọi đưa về nhé."
Thẩm Vân Tây từ trang trại về lâu như , đây là đầu tiên thấy vị đại nha chính viện khách khí với nàng như thế.