Nàng mỉm nhẹ nhàng, giọng chậm rãi: "Không , ở đây chép kinh Phật, tiện thể cũng cầu phúc cho biểu tỷ luôn."
Biểu cảm của Lục Tâm lập tức như nuốt ruồi.
Viện của các nàng bây giờ đang rối tung lên, cầu phúc cái gì, kẻ đầu sỏ rõ ràng là ở xem trò , trong lòng đang đắc ý cỡ nào!
"Không cần ạ, thật sự cần. Trời tối đường khó , đường tuyết trơn trượt, Tam phu nhân vẫn nên về sớm thì hơn." Lục Tâm giọng điệu miễn cưỡng.
Thẩm Vân Tây kiên định từ chối: "Không , cũng xa xôi gì, lúc về cẩn thận chút là ."
Nàng : "Phải , ngươi nhớ bảo với tiểu phòng bếp của các ngươi, ăn khỏe, khẩu vị kén chọn, bữa chiều cho cẩn thận, thịnh soạn một chút mới . Còn nữa, Tu Nghi nương nương trong cung ban thưởng một giỏ đào đông xuống, cái lộc ăn nếm thử vài quả , thử xem mùi vị đào cống phẩm thế nào."
"Biểu tỷ đích mời qua giúp đỡ, các ngươi chủ, tuyệt đối đừng để tiếp đón chu đáo đấy nhé."
Lục Tâm: "......" Thật hổ. Vị Tam phu nhân cả buổi chiều ho he tiếng nào, mở miệng là chỉ tay năm ngón, miệng lưỡi sắc sảo, thao thao bất tuyệt.
Nàng coi đây là nhà chắc!
Giờ khắc , Lục Tâm thấm thía sâu sắc cái gì gọi là mời thần thì dễ tiễn thần thì khó.
Lục Tâm c.ắ.n môi, một mặt sai hạ nhân mời An Quốc công, một mặt tự chạy nhanh gian trong xin chỉ thị Tần Lan Nguyệt.
Tần Lan Nguyệt vốn bực bội nóng nảy, Lục Tâm thuật lời Thẩm Vân Tây, càng thêm tức khí bốc lên đầu, trong bụng quặn đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-32.html.]
Nàng vội cố nén cảm xúc: "Nó cái gì thì đưa cho nó, bảo nó cút! Cút ngay cho !"
Tần Lan Nguyệt hiện giờ đối với Thẩm Vân Tây giận sợ, giận thủ đoạn tàn nhẫn thoại bản của nàng, sợ nàng thực sự là Thẩm Thái hậu trở về, nhất thời đối phó thế nào, nghĩ nghĩ chi bằng tạm thời khuất mắt trông coi.
Lục Tâm , vội vã ngoài đích nhặt cho Thẩm Vân Tây nửa giỏ đào đông, chọn quả to màu , sai bếp nhỏ đóng bốn năm hộp thức ăn, lúc , Thẩm Vân Tây còn sai bê hai chậu mẫu đơn thượng hạng hành lang, cùng hai cây gấm Phù Quang quý hiếm, thể là thắng lớn trở về.
Đến cửa chính viện, Thẩm Vân Tây còn đầu nghiêm túc hỏi một câu: "Ngày mai còn đến chép kinh Phật ?"
Lục Tâm giật giật da mặt, gượng nghiến răng nặn từng chữ: "Tạm thời phiền Tam phu nhân nữa, để hãy ạ."
Thẩm Vân Tây lúc mới hài lòng gật đầu, tự về.
Về đến Hợp Ngọc Cư, Hà Châu thấy trận thế , tít cả mắt, cứ tưởng tiểu thư nhà chịu ấm ức, ngờ về còn vơ vét một mớ, vặt lông cừu trong tay kẻ thù, dù chỉ vặt một sợi, cũng khiến vui vẻ vô cùng.
Về mặt , Hà Châu và Tần Lan Nguyệt ngược tiếng chung.
Thẩm Vân Tây lấy hết thức ăn trong hộp , giữ hai món tự dùng, còn chia hết cho đám Hà Châu, đĩa nào đĩa nấy cá thịt ê hề, món nào món nấy hương vị tươi ngon, tỳ nữ hầu cận của Hợp Ngọc Cư bày hai bàn lớn trong phòng hạ nhân, bữa ăn còn thịnh soạn hơn cả ăn Tết. Khiến hạ nhân các viện khác mà thèm đỏ mắt.
Thẩm Vân Tây lâu thì An Quốc công Vệ Trí Xuân đến.
Vợ chồng An Quốc công xưa nay ân ái hòa thuận trong chính viện phá lệ cãi một trận, là cãi , thực cả buổi là Tần Lan Nguyệt đơn phương oán trách, An Quốc công chẳng hề giận, ông lớn tuổi thế , chẳng chấp nhặt với cô vợ trẻ.
thấy vợ bé quả thực giận quá, ông bèn dứt khoát ôm đặt lên đầu gối, thổi khí bên tai nàng , : "Hà tất giận đến thế, lóc sướt mướt, là cố ý đau lòng . Chúng nay là vợ chồng danh chính ngôn thuận, chút chuyện ngày xưa đó, để họ thì , cùng lắm đùa hai câu. Nàng , ngày đó nếu thẳng, mẫu tuyệt đối chịu gật đầu cho nàng cửa, chính vì đoạn tình cũ giữa nàng và Lão tam đấy."