Nếu theo tính cách Thẩm Vân Tây, nàng chẳng mấy chuyện lấy lòng , khác thích thích nàng, chẳng ảnh hưởng gì đến nàng cả. Nàng một thế giới riêng, bước , cũng khác bước , càng giao lưu với ai.
đồ phủ Thị lang gửi tới là tâm ý của Dụ Hòa quận chúa, nàng tiện bỏ mặc.
Thẩm Vân Tây lật xem danh sách hai , chọn những món cần tặng , theo lời dặn dò đem tặng.
Giơ tay đ.á.n.h mang quà, đến Đại phu nhân vốn hòa nhã, Nhị phu nhân xưa nay thích mồm mép cũng hiếm khi cho sắc mặt . Còn đều gửi quà đáp lễ cho nàng.
Lúc đó nhị phòng còn khách, Nhị phu nhân tiễn Thẩm Vân Tây sang trò chuyện với khách.
Bà thích xem kịch, lúc chuyện luôn lơ đãng mang theo vài phần điệu bộ hát tuồng, giọng lớn nhưng sức xuyên thấu, Thẩm Vân Tây sân vẫn còn thấy,
"Ngươi vị Nhị hoàng t.ử điện hạ ư? Ôi chao, cũng gặp bao giờ, vì sức khỏe , từ nhỏ đưa lên núi Thanh Vân, ở cùng một chỗ lễ Phật với Thái hậu nương nương, tu dưỡng tính, mãi vẫn về."
"Sớm cập quan nhỉ, hoàng thất cũng động tĩnh tuyển phi, Hoàng hậu nương nương cũng chẳng lọt chút gió nào ngoài, thấy... khéo là xuất gia cũng nên. Theo , cô nương nhà các ngươi đừng nhớ thương vị nữa, chẳng hy vọng gì , chi bằng xem Tam hoàng t.ử ."
Trong tiếng của nguyên Nhị phu nhân, suy nghĩ của Thẩm Vân Tây bay xa.
Hoàng hậu và Thái hậu triều đều họ Ân, là cô cháu ruột. Nhị hoàng t.ử trong miệng Nguyên Tề Phương là con trai duy nhất của Ân Hoàng hậu, là dòng đích duy nhất của trung cung trong các hoàng t.ử.
Nhà đẻ Ân Hoàng hậu là thế gia võ tướng, một nhà năm tước hầu, thể là công cao danh trọng. thế lực ngoại thích quá lớn, tự nhiên cũng Hoàng đế kiêng dè.
Trong sách nữ chính Tần Lan Nguyệt từng hồi tưởng kiếp , năm Khánh Minh thứ hai mươi, vị Nhị hoàng t.ử chỉ tên thấy chiếu cáo là bệnh qua đời.
Ân Hoàng hậu đau đớn mất con bắt đầu phát điên kiêng nể gì, lôi cả đám Hoàng đế, Thục phi theo một lượt, đồng quy vu tận. Thái t.ử thì miễn cưỡng sống sót, nhưng vì trúng kịch độc, lên Hoàng đế hai ngày "ngỏm".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-35.html.]
Cuối cùng nguyên chủ c.h.ế.t chồng, ghế Hoàng hậu ấm chỗ, ôm đứa con trai mới đầy tháng, lên Hoàng thái hậu buông rèm nhiếp chính.
Cũng trách Tần Lan Nguyệt cứ lải nhải nguyên chủ đỏ, kiếp vận may của nguyên chủ quả thực tồi.
Thẩm Vân Tây tính toán, năm Khánh Minh thứ hai mươi... tức là sang năm.
Nói cách khác tình cũ Thái t.ử của nguyên chủ sang năm là đời nhà ma .
Lại bớt một rắc rối.
Đây quả là một chuyện đáng mừng. Thẩm Vân Tây nghĩ như .
"Tiểu thư, cẩn thận chân." Lời nhắc nhở của Hà Châu kéo suy nghĩ của Thẩm Vân Tây trở , nàng khẽ thở một , bước khỏi cửa viện nhị phòng.
Đại phòng nhị phòng đều tặng quà xong, Vân Thượng Viện nơi Vệ Thiệu ở Thẩm Vân Tây cũng tiện đường ghé qua, chỉ là Vệ Thiệu trong phủ, chuyến nàng gặp .
Trên đường về Hà Châu cảm thán: "Từ lúc chúng trở về, gặp mặt vị cô gia còn đếm hết hai bàn tay. Tiểu thư, xem ."
Thẩm Vân Tây a một tiếng, theo bản năng đáp một câu: "Ngon."
Hà Châu: "...... Người căn bản chẳng em gì, đang nghĩ cái gì ngon với ngon thế hả."
Thẩm Vân Tây đáp: "Ta đang nghĩ chỗ hải tảo khô mẫu gửi tới, hầm canh xào suông, nộm đều ngon. Nhúng lẩu cũng ."
Hà Châu : "Thứ đó hiếm lắm đấy, trừ những nơi gần biển, dân thường ở các châu quận khác cả đời chắc nếm thử vị . May mà thực ấp của Quận chúa nương nương nhà ngay đầu biển, mua bán cũng tiện."