Tần Lan Nguyệt sa sầm mặt , chỉ chằm chằm khung cửa sổ thất thần.
...
Thoắt cái đến Nguyên đán, quan nghỉ, thư viện tan học, cả đại gia đình trong phủ họ Vệ đều rảnh rỗi. Trong Hợp Ngọc Cư, câu đối Tết, hoa giấy và tranh Tết chuẩn từ sớm dán lên, ngay cả đèn l.ồ.ng cũng chọn màu đỏ thẫm, cũng hân hoan vui vẻ.
Giao thừa trong cung theo lệ chiêu đãi quần thần, Vệ Thiệu quan chức, cung phần của tam phòng bọn họ. Lão phu nhân, vợ chồng An Quốc công Tần Lan Nguyệt cùng đại phòng nhị phòng đều cả , các tiểu thư công t.ử di nương khác trong phủ thì theo tập tục năm, tụ tập ở Vinh Chiếu Đường, thắp đèn sáng trưng, cùng chuyện phiếm dùng bữa, đợi họ trở về thức đêm đón Giao thừa, qua giờ Tý mới giải tán.
Thẩm Vân Tây nghĩ đợi lâu, nàng với những khác chẳng chuyện , bèn đặc biệt bảo Lý cô cô ít đồ ăn vặt mang theo, mang thêm cuốn sách để g.i.ế.c thời gian.
Khéo là Vệ Thiệu cũng mang sách theo, đối phương vẫn thanh nhã hữu lễ như ngày.
Hai vợ chồng hữu danh vô thực ở vị trí gần , rằng giao lưu, ai nấy cúi đầu lật sách.
Ba vị di nương trong góc thấy tình cảnh của họ, tự nhiên liên tưởng đến cuốn thoại bản đang lan truyền mạnh gần đây, chụm đầu thì thầm to nhỏ.
Triệu di nương là đẻ của Thất cô nương: "Hồi đầu còn thấy lạ, Lão gia đột nhiên để mắt đến cô nương nhà họ Tần, còn nhất quyết cưới về nhà. Trời đất ơi, hóa là gạo nấu thành cơm từ lâu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-38.html.]
"Ta cũng nghĩ mãi , thiếu gì lang quân trẻ tuổi chí tiến thủ cho cô chọn, cô cứ gả cho Lão gia nhà chúng vợ kế? Nói câu khó ." Triệu di nương hạ giọng thấp thật thấp,
"Lão gia nhà tuổi tác đáng bậc cha cô , ngày thường cũng ngủ liễu hoa, chẳng đoan chính gì, cô đương độ tuổi như hoa như ngọc, chấm Lão gia chứ, còn trao , thành ."
Tiền di nương là đẻ của Bát công t.ử nhỏ nhất, : "Cái miệng Lão gia nhà dỗ lắm, trông còn dáng hình, lời ngon tiếng ngọt , cô nương trẻ tuổi chịu mới lạ đấy."
Người còn là Tôn di nương gối con cái, lớn tuổi hơn họ xưa nay nhát gan, họ hăng quá, vội bảo: "Thoại bản của Tam phu nhân chắc là thật, phu nhân cũng chắc chuyện đó. Quá khứ kín đáo như , Tam phu nhân gầm giường nhà , mà , chắc chắn là bịa đặt. Các chị đừng nữa, nếu truyền đến tai phu nhân thì nguy to."
Tiền di nương khẩy: "Nếu là giả, Lão phu nhân thể im thin thít, chẳng câu nào , Lão phu nhân là hiểu lý lẽ nhất. Nếu là giả, Tần phu nhân nhà thể nín nhịn thế ? Chị thấy, lúc bà nắm lý thì cái dạng gì, mà dẫm c.h.ế.t Tam phu nhân xuống bùn đen chứ. Dụ Hòa quận chúa e là nghĩ thế nào cũng ngờ tới, đứa cháu gái nuôi nấng t.ử tế đối xử với con gái ruột như thế nhỉ."
Triệu di nương đáp: "Chứ còn gì nữa, Tần phu nhân nhà tuổi tuy nhỏ, thủ đoạn tâm cơ còn ghê gớm hơn mấy lớn tuổi chúng vài phần đấy. Bà gả phủ hai năm nay, ngoài ai chẳng bà , chỉ bên trong chúng mới nỗi khổ trong thôi."
Tôn di nương thở dài một tiếng: "Vẫn còn trẻ mà, tính tình hiếu thắng ngạo khí cũng nhiều, đợi vài năm nữa lẽ sẽ đỡ hơn."
Vệ Tín phía đối diện, rõ mồn một cuộc đối thoại của bọn họ, như đống lửa, lòng rối bời.