Con Dâu Của Nữ Chính - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:09:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Vân Tây lười tranh cãi thêm với Thẩm thị lang thiên vị đến tận nách, tự xả một tràng xong liền thẳng: "Nữ nhi còn thăm mẫu , đây lâu, Nam Phong, cũng cùng ."

Nàng kéo Thẩm Nam Phong dậy, túm lấy tay áo Vệ Thiệu, xoay ngoài, còn quên châm chọc: "Phụ vẫn nên suy ngẫm cho kỹ xem đúng sai , rằng, trưởng bối nếu hành vi bất chính, phận con cái chúng con cũng thấy hổ khi cùng đấy."

Thẩm thị lang: "..." Ngươi còn dạy đời cả cha ngươi ! Nghịch nữ!

Thẩm Vạn Xuyên nửa ngày tìm cơ hội chuyện, nghẹn một bụng lửa giận chỗ trút, tức đến đập bàn đ.ấ.m n.g.ự.c, gương mặt già nua lúc xanh lúc đỏ, hạ nhân im thin thít như ve sầu mùa đông.

Ra khỏi trung đường, xa rời tầm mắt Thẩm thị lang, Thẩm Vân Tây buông Vệ Thiệu , song song về phía hậu viện bái kiến Dụ Hòa quận chúa.

Vệ Thiệu góc tay áo rộng nắm đến nhăn nhúm, nhớ tình cảnh trong sảnh ban nãy, kìm rũ mi che nụ .

Bên Thẩm Vân Tây hỏi Thẩm Nam Phong: "Tại ông phạt ?"

Thẩm Nam Phong năm nay mới tám tuổi, là một thằng nhóc nghịch ngợm đầu tròn vo, bĩu môi, vui : "Còn tại Du biểu tỷ, cứ khăng khăng vỡ cái đồ rửa b.út bằng ngọc xanh của tỷ . Đệ căn bản từng chạm đồ của tỷ , ai cái đồ rửa b.út vỡ thế nào, cứ đổ vạ lên , cha cũng chẳng hỏi nguyên do, liền phạt ."

"Tỷ tỷ, cha nhà chúng lý lẽ, ghét cha."

Thẩm Nam Phong nghĩ mãi : "Mẹ chúng cái gì cũng , chỉ mắt là thật sự , chọn trúng ông cha chúng , nếu đổi khác thì mấy."

Nói , thằng nhóc núp lưng Thẩm Vân Tây đảo mắt, tò mò về phía Vệ Thiệu, quan sát một hồi, thấy đối phương phong thái trầm nho nhã, giống một quân t.ử hiền lành, gan liền lớn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-44.html.]

Cậu thấm thía : "Tỷ phu, tuyệt đối đừng học theo cha , nếu cháu trai cháu gái của cũng giống như , ngày nào cũng đ.á.n.h đòn phạt quỳ, thì đáng thương quá."

Trẻ con lời ngây ngô, Vệ Thiệu hòa nhã, gì.

Thẩm Vân Tây ngờ nhóc những lời , vỗ một cái trán , thuận thế bịt miệng : "Tuổi còn nhỏ, học lớn cái gì, mau thôi."

"Tỷ tỷ, tỷ trở nên thô lỗ hơn ." Thẩm Nam Phong ư ử hai tiếng, buộc im miệng, buộc rảo bước nhanh hơn, chốc chốc vẫn quên vẫy tay với Vệ Thiệu, bảo cũng nhanh lên.

...

Dụ Hòa quận chúa Nguyên Hô Quy năm nay ba mươi sáu tuổi, vì hồi nhỏ mùa đông từng rơi xuống hố băng, tổn thương căn cơ, mỗi khi đến mùa đông giá rét là đặc biệt khó chịu, thể gió nhiều, chịu lạnh, cho nên trong tháng chạp sương giá hầu như bước chân khỏi cửa phòng.

Biết con gái hôm nay về phủ, Dụ Hòa quận chúa yên, mấy định ngoài đều ma ma tỳ nữ bên cạnh khuyên ngăn .

"Đã giờ mà còn qua đây, hai cha con nó cãi ở đằng . Thẩm Vạn Xuyên đừng khó Triều Triều nhà , để đòi công đạo cho cô cháu gái bảo bối của ông đấy!"

Dụ Hòa quận chúa lo lắng, nhắc đến chồng phân rõ sơ là giận.

Liễu ma ma đằng sớm ầm ĩ , an ủi : "Chẳng cô gia cũng về cùng tiểu thư , lão gia thấy con rể, dù thế nào cũng đến mức trò mặt , chắc chắn là cãi ."

Nhắc đến Vệ Thiệu, Dụ Hòa quận chúa càng thêm lo lắng, thở dài: "Con rể gì chứ, chuyện hai năm nay, bà cũng . Nói thì, con rể với cô cháu gái lớn bảo bối của ông còn từng một đoạn tình cảm dây dưa, bà quên ?"

 

 

Loading...