Chung quy là vì Hoàng đế hạ chỉ ban hôn, hòa ly cũng thánh chỉ của Hoàng đế. Khánh Minh Đế hiển nhiên thể tự vả mặt .
Nguyên chủ đến bước đường hôm nay, ngoài việc Tần Lan Nguyệt đẩy thuyền, Thái t.ử cũng "công lao nhỏ".
Nếu Thái t.ử ở phía lớn chuyện, xin ban hôn cực lực mỉa mai, tâm lý nguyên chủ sụp đổ đến thế, cũng đến mức bất chấp hậu quả mà loạn trong tiệc mừng thọ, khiến thanh danh hủy hoại, t.h.ả.m bại .
Thẩm Vân Tây trong lòng hiểu rõ, trừ phi nàng tự giả c.h.ế.t bỏ trốn, nếu thì thể rời khỏi Vệ gia .
Hơn nữa... nàng cũng chẳng rời . Thời đại gái một ở bên ngoài cũng chẳng dễ sống.
...
Định tâm , Thẩm Vân Tây gạt hết những ý nghĩ ngổn ngang đầu. Thấy Hà Châu vẫn xụ mặt, nàng bèn đưa hộp thức ăn tặng cho nàng , : "Đừng giận nữa. Hắn thích lấy thì thôi, chúng giữ tự dùng. Lát nữa đường nghỉ chân, em xuống xe ngựa cứ ăn uống cho thỏa thích mặt , chọc cho tức c.h.ế.t."
Giọng nàng bình bình như một đường thẳng, quả thực chẳng chứa chút cảm xúc lên xuống nào. Hà Châu mấy tháng nay thực quen với dáng vẻ "sóng yên biển lặng" của nàng, nhưng lúc thấy nàng nghiêm mặt mấy mưu kế vặt vãnh một cách đắn, vẫn nhịn ngả nghiêng.
"Tiểu thư, càng ngày càng tinh quái ."
Cười xong, nàng ghi nhớ trong lòng, giữa đường đoàn xe dừng nghỉ ngơi, quả nhiên cùng Trúc Trân xách hộp thức ăn bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-5.html.]
Thanh Châu cách Lương Kinh hơn nửa tháng đường, vì mùa đông tuyết lớn, đường lề mề, Vệ Tín mất gần một tháng. Hắn dọc đường ăn ngon ngủ yên, chịu ít khổ cực, thấy đám Hà Châu ăn sung mặc sướng, mặt quả nhiên càng thối hơn. Hà Châu lúc mới thấy thoải mái hơn nhiều.
Ăn xong tiếp tục lên đường, tuyết rơi lớn hơn, tốc độ xe ngựa càng lúc càng chậm. Phu xe ở bên ngoài hò hét nửa ngày trời cũng chẳng thấy tiến bao nhiêu. May mà bọn họ vốn ở địa phận Lương Kinh, giằng co trong tuyết nửa ngày, cuối cùng cũng nội thành giờ Hợi.
Triều đại lệnh giới nghiêm, ban đêm hoàng đô đèn đuốc rực rỡ, phố lớn ngõ nhỏ chiếu sáng như ban ngày, là hai thế giới khác biệt với mạt thế hoang tàn vùng ngoại ô ít lui tới. Càng về phía Tây thành, mái nhà càng thêm bề thế, đập mắt là một vùng ngói xanh tường trắng, là dinh thự cao cổng kín tường.
Thẩm Vân Tây vén rèm, nửa nhoài lên bậu cửa sổ xe, chớp mắt. Hơi hừng hực và sự náo nhiệt dọc đường khiến trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả, nhuộm hai gò má ửng hồng.
Nàng sống trong mạt thế sáu năm, gặp còn bằng một ngày hôm nay.
Trong lúc Thẩm Vân Tây đang mải mê ngắm thì đoàn xe đến cửa phủ An Quốc công.
Phủ An Quốc công loại cửa nhà nhỏ bé, là hoàng quý tộc bậc nhất trong kinh, cửa nhà tự nhiên cũng khác biệt với nơi khác. Bậc thềm cao cửa, mái hiên cong v.út, chỗ nào cũng toát lên khí thế của thế gia trăm năm, ngay cả cửa ngách cách cửa chính xa cũng sơn son khóa đồng bề thế.
Lúc , bên cửa ngách treo hai chiếc đèn l.ồ.ng to tướng đang chao đảo trong gió, trong ánh sáng chập chờn bảy tám gã sai vặt và bà già đang ngóng cổ xa. Xe ngựa bên dừng , những kẻ tinh mắt vội vàng chạy lên chào hỏi và chuyển hành lý.
"Lục gia cuối cùng cũng về , trong nhà đợi mãi. Phu nhân và Lão gia nhắc suốt cả ngày, cứ tưởng hôm nay về kịp nữa cơ."
Bà bộc dẫn đầu mặc áo khoác nhung xanh, liên hồi đón lấy, lời trong lời ngoài đều biểu đạt sự quan tâm của Tần phu nhân.