"Trong " là chỉ trong cung, trong cung ngoài Thái t.ử Đông Cung thì còn thể là ai.
Nguyên chủ lén lút qua với Thái t.ử, cho dù Thái t.ử năm xưa đích hạ chỉ ép nàng và Vệ Thiệu thành , với nàng hết lời cay nghiệt, nàng vẫn thể tự bào chữa cho Thái t.ử trong lòng, đổ hết tội lên đầu Tần Lan Nguyệt, Vệ Thiệu và chính , chẳng hề tổn hại đến sự minh thần võ của đối phương mảy may, cứ như tẩy não .
Nàng thường xuyên thư kể lể tình cảm cho Thái t.ử, nàng năm bức thư, trong cung may mới hồi âm một bức, trong thư cũng đa phần là vài lời lạnh nhạt, nhưng luôn khiến nguyên chủ trằn trọc, mừng tủi.
Tình cảm giữa hai cực kỳ bình đẳng, nguyên chủ là kẻ dắt mũi.
Nay nguyên chủ , Thẩm Vân Tây đương nhiên thể chủ động thư tình thư từ gì cho Thái t.ử. Bên nàng lạnh nhạt , trong cung ngược chủ động. Nếu là nguyên chủ, e là niềm vui sướng mụ mị đầu óc .
nàng nguyên chủ.
Thẩm Vân Tây nhận lấy cái hộp, cũng hỏi bên trong đựng gì, chỉ : "Tìm cái hòm mà cất , gửi đồ tới nữa, ngươi cứ gom trả về hết, cần báo cho nữa."
Phúc Hoa trong lòng kinh ngạc, Trúc Trân và Hà Châu cũng đồng loạt sang.
Thẩm Vân Tây để ý lắm trong lòng các nàng nghĩ gì, hơ lửa trong phòng một lúc, tắm gội xong liền nghỉ.
Giường khung gỗ trong phòng cực kỳ rộng rãi, treo màn trướng xanh, lót đệm gấm dày cộp, bên còn trải lớp chăn lông thú, qua là cực ấm.
Thẩm Vân Tây lên, nàng là lạ giường, nhưng rúc trong chăn nửa ngày trời vẫn ngủ . Không chỗ nào thoải mái, cũng thấy lạnh, mà là hễ nàng chăn, những chuyện từng xảy chiếc giường gỗ cứ liên tục hiện về trong đầu thành từng đoạn đứt quãng.
Có cảnh nửa đêm canh ba, nguyên chủ trằn trọc ngủ ; cảnh khi chịu uất ức, nguyên chủ nhớ tới Thái t.ử trong cung, hoặc thút thít hoặc lóc tủi bất bình. Hầu như là những cảm xúc tiêu cực khó chịu, dù là ngoài cuộc cũng thấy bức bối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-7.html.]
Đây là dị năng vô dụng của nàng.
Khi nàng tiếp xúc với một hoặc vật nào đó, sẽ xác suất nhất định một đoạn ký ức của đối phương, cái là ngẫu nhiên, nàng kiểm soát .
Thẩm Vân Tây chịu ảnh hưởng của những hình ảnh âm thanh , n.g.ự.c khó chịu như ngạt thở, bịt tai theo kiểu giấu đầu hở đuôi. May mà bao lâu chiếc giường cũng yên ắng , nàng cũng thở phào, mi mắt lờ đờ dần dần .
Đám Trúc Trân nhẹ nhàng lui ngoài.
Lúc bên ngoài Hợp Ngọc Cư ngang qua, Quý Ngũ Niên che ô xách đèn l.ồ.ng, về phía viện đang sáng đèn, giọng ồm ồm: "Công t.ử, Thẩm tiểu thư ừm... là Tam phu nhân, Tam phu nhân hôm nay về, xem chừng đến nơi ."
Người đàn ông bên cạnh thần sắc lạnh nhạt gì, chỉ ừ một tiếng, cứ thế qua con đường nhỏ phía .
Hai chìm bóng đêm lờ mờ, trong tiếng tuyết rơi xào xạc loáng thoáng còn tiếng của Quý Ngũ Niên bay tới: "Cái phủ sắp náo loạn thành cái dạng gì nữa, chỉ mong đừng họa lây đến Công t.ử là ."
...
Một đêm ngủ ngon.
Sáng hôm trời còn sáng, Thẩm Vân Tây Trúc Trân lôi dậy. Phủ An Quốc công theo lệ cần ngày ngày thỉnh an sáng tối, nhưng ngày đầu tiên về phủ, theo quy củ nàng bái kiến trưởng bối trong nhà.
Vệ Lão phu nhân trời sáng chùa Tướng Quốc thắp hương cầu phúc, chiều mới về. An Quốc công Vệ Trí Xuân lên triều sớm, giờ Mão .
Nói trắng , hôm nay Thẩm Vân Tây cần thỉnh an chào hỏi chỉ mỗi nữ chính Tần Lan Nguyệt.