Mọi : "......" Ngươi thật khen.
Tống Tu Văn: "......"
Tống Tu Văn suýt chút nữa nhịn phun một bãi nước bọt, hổ là hai vợ chồng, đều giỏi cái trò mở mắt lời bịa đặt!
Vệ Thiệu như thấy khuôn mặt xanh mét của Tống Tu Văn, nhàn nhạt : "Phu nhân thế gian thứ hai, Tống phò mã nảy sinh lòng ái mộ, là thường tình của con , nhưng cũng nên giữ gìn lễ nghi, rõ chừng mực. Ngươi hết đến khác mạo phạm vô lễ, đây , nay , Tống phò mã nếu cho một lời giải thích, thì cho dù đối chất công đường, cũng nhượng bộ nửa bước."
"Vì chút chuyện , ngươi lên công đường? Nực !"
Tống Tu Văn giận quá hóa , hề để lời Vệ Thiệu trong lòng.
Một công t.ử ốm yếu coi trọng ở phủ Quốc công, sướng miệng cái gì chứ, thật sự coi là nhân vật gì !
Những khác cũng cùng suy nghĩ với Tống Tu Văn, chút chuyện cỏn con , cho dù cáo lên công đường, thì thể gì đường đường là phò mã của Trưởng công chúa?
Đối với việc , Vệ Thiệu phủi hoa lá tay áo, chỉ gì nữa.
Tống Tu Văn cậy xuyên , coi thường cổ đại, nhưng thiên vị cái tên cổ đại Vệ Thiệu về tài học chẳng thua kém nửa phần, vương gặp vương, ghét nhất cái dáng vẻ phong thái ung dung bất cứ lúc nào nơi nào của Vệ Thiệu, đang định mở miệng châm chọc, thấy tiếng quát giận dữ của Phúc Xương trưởng công chúa bên ngoài giả sơn: "Phò mã, ngươi cút đây cho !"
Mi tâm Tống Tu Văn giật giật, thầm kêu , sắc mặt đột nhiên đổi, cứng ngắc nở nụ , vội vã , những khác cũng theo bái kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-72.html.]
Vệ Thiệu cùng họ, thẳng đến chỗ đám Thẩm Vân Tây, gọi Thẩm Vân Tây một tiếng phu nhân, hành lễ với Đại phu nhân Nhị phu nhân, Vệ Cầm cũng gọi một tiếng Tam ca nhắc tới.
Vệ Thiệu và Tống Tu Văn chuyện giả sơn, phía đều thấy hết.
Thẩm Vân Tây Đại phu nhân Nhị phu nhân, Vệ Thiệu, một cảm giác mới lạ như nước gợn sóng lan tỏa, tràn ngập trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nàng nghiêng đầu, nhớ Vệ Thiệu khen nàng trời đất , nàng cũng chẳng thấy đỏ mặt chút nào, thản nhiên đón nhận.
Nàng Vệ Thiệu, Vệ Thiệu cũng ôn hòa nàng, khẽ gật đầu với nàng, hai , chuyện phía nền, khiến những xung quanh tự dưng tưởng tượng vài phần tình ý dạt dào.
"Ả là ăn hàm hồ, thực sự là hươu vượn, vợ chồng chúng , để một ngoài chia rẽ đến mức !"
Mọi theo tiếng , hóa là Tống Tu Văn đang đỏ mặt tía tai biện bạch với Trưởng công chúa.
Phúc Xương trưởng công chúa hai tỳ nữ nửa đỡ, nàng mất mặt lớn, mặt như trời đầy mây đen, bộ trang sức đầu bằng vàng ròng đính ngọc trai hình hoa mai b.úi tóc cũng còn rực rỡ tươi sáng nữa.
Tống Tu Văn vội đẩy Hạ Hà , chen đến bên cạnh Trưởng công chúa, nửa là cầu xin, nửa là thất vọng buồn bã ủ rũ cúi đầu: "Điện hạ, chúng là vợ chồng, nàng tin ? Nàng thực sự tin ! Ả cố ý hắt nước bẩn, mục đích chẳng là châm ngòi thị phi, chia rẽ và nàng , nàng thế mà cũng hùa theo miệng lưỡi mà mắc lừa?"
Mọi : "......" Tên trai lơ ở rể diễn xuất thật!
Hắn cũng chẳng màng đến những khách khứa xung quanh nữa, đối diện với ánh mắt u ám của Trưởng công chúa, hình lảo đảo như sắp ngã, cứ như sự tin tưởng của Trưởng công chúa đả kích đến nản lòng thoái chí, giây tiếp theo sẽ ngã xuống: "Ta đối với nàng là một tấm chân tình, vốn tưởng điện hạ đối với cũng nên như , hóa vợ chồng tình sâu nghĩa nặng, chỉ là ảo tưởng của một ! Thôi, thôi, gán tội cho khác sợ gì lý do, chẳng còn gì để nữa."