Hà Châu chỉ bọn họ lớn tiếng: "Các ngươi cái gì đấy!"
Tỳ nữ hoảng vội chống chổi : "Trong mắt phu nhân chứa nửa hạt bụi, Lục Tâm tỷ tỷ dặn , các nơi trong viện ngày nào cũng dùng nước dội rửa sạch sẽ. Làm phiền Tam phu nhân và hai vị tỷ tỷ thông cảm cho chúng nô tỳ, lui xuống một chút, để chúng nô tỳ cọ rửa chỗ ."
Sự châm chọc và ám chỉ trong lời của đối phương khiến Hà Châu tức nghẹn, Thẩm Vân Tây bình tĩnh chằm chằm tỳ nữ một lúc lâu, đến mức tỳ nữ trong lòng cũng rợn, nàng mới từ từ thu hồi tầm mắt, lùi xuống trong tuyết.
"Tiểu thư, bọn họ là cố ý đấy!" Hà Châu mặt dài thượt.
Thẩm Vân Tây ừ một tiếng, chậm rãi : "Nhìn ."
"Thế bây giờ, cứ đây đợi mãi ?"
Thẩm Vân Tây trầm ngâm giây lát, lời ít ý nhiều: "Không đợi. Ta ngất đây, ngươi đỡ lấy ." Nói xong, nàng liền nhắm tịt hai mắt, nghiêng về bên trái.
Hà Châu phản ứng cũng nhanh, vội đỡ lấy , cố ý cao giọng: "Tiểu thư thấy trong khó chịu ? Nô tỳ dìu về nghỉ ngơi ngay đây." Lại hét với mấy tỳ nữ vài câu: "Thật là hết cách, Tam phu nhân nhà chúng thể yếu ớt, gió thổi chút là chịu nổi , đành hôm khác đến thỉnh an phu nhân ."
Vừa dựng xong vở kịch, chẳng đợi bọn họ phản ứng, nàng cùng Trúc Trân dìu Thẩm Vân Tây như bay.
Vừa khỏi chính viện, Thẩm Vân Tây liền thẳng dậy, nàng xoa xoa khuôn mặt tê cứng vì lạnh, đề nghị: "Lạnh quá , trưa nay chúng ăn lẩu nóng với thịt dê nướng ."
Tư duy nàng nhảy cóc ghê gớm, Trúc Trân mà bó tay, Hà Châu thì vui vẻ liên hồi.
Ba chủ tớ vui vẻ trở về Hợp Ngọc Cư, khiến đám hạ nhân trong phủ đang chờ xem đại chiến chồng nàng dâu thất vọng tràn trề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-9.html.]
Hôm nay đ.á.n.h nhỉ?
Còn đám tỳ nữ trong chính viện, khi Thẩm Vân Tây cũng ngơ ngác, một trong đó hồn vội vã chạy nhà trong bẩm báo.
"Người ?" Tần Lan Nguyệt ghế thêu hoa ngẩng đầu lên.
Lục Tâm bên cạnh nàng nhạt : "Đây là cố ý giả bệnh đấy ạ."
Tần Lan Nguyệt đặt khung thêu xuống, vuốt ve bụng bầu nhô lên, khuôn mặt xinh như , trong lòng chút vui: "Má Ngô nó ở trang trại sống còn tự tại hơn ở kinh thành, vốn còn tin, giờ xem đúng là như thật."
như má Ngô nghĩ, trạng thái hiện tại của Thẩm Vân Tây quả thực hợp ý nàng .
Nàng chủ động đề nghị đón Thẩm Vân Tây về, ngoài lý do ruột Thẩm Vân Tây là Dụ Hòa quận chúa ngầm gây sức ép, nàng cũng tận mắt chứng kiến bộ dạng sa cơ lỡ vận và t.h.ả.m hại của Thẩm Vân Tây, ngờ là cái điệu bộ như bây giờ.
Nằm ngoài dự liệu của nàng .
"Nó xưa nay thích bộ tịch, sĩ diện hão, trong tiệc mừng thọ của Lão thái thái phát điên một trận, trang trại một chuyến, thế mà vứt bỏ quy củ tác phong ngày . Không ngờ việc một ."
Lục Tâm quỳ giường bóp chân cho nàng , cho là đúng: "Nó lúc loạn một trận như , suýt nữa hại phu nhân thương, bây giờ trong Lương Kinh còn ai con ả họ Thẩm là cái thứ hàng họ gì? Vốn cũng tai tiếng đầy , chấy rận nhiều sợ ngứa, lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, mặt mũi sớm chẳng còn, còn gì mà giả bộ nữa."
Là kẻ thù đội trời chung, ngã ngựa thì vui, lời Lục Tâm tuy ghê gớm thô tục, Tần Lan Nguyệt thấy lọt tai, trong lòng vui vẻ.
Nàng ngoài mặt lộ chút nào, gõ gõ ngón tay, dặn dò: "Nó giờ là một đống bùn loãng, chúng thể cùng bẩn với nó, bảo , bất kể thế nào, ít nhất bề ngoài khách khí một chút, mang tiếng chị họ mà từ ái."