Vân Yến hỏi chủ nhiệm Nguyễn: "Thế nào ạ? Bà chịu ?"
Đầu ngón tay của chủ nhiệm Nguyễn run nhẹ, vốn dĩ chút sợ hãi. thấy Vân Yến tuổi còn trẻ mà bình tĩnh đối phó với đám , bà là lãnh đạo cũng thể quá yếu đuối, ít nhất thể gánh nặng!
"Đi, chúng lên núi!"
Đường lên núi dễ , núi hoang bậc đá, đều dẫm lên đất bùn, tay vịn cành cây bên cạnh để leo lên.
Có lẽ gã đầu trọc da đen và gã gầy gò ngã khá nặng, họ mãi đến tận nhà kho nhỏ trong rừng mà cũng thấy quân truy đuổi phía .
Nhà kho rộng hai trăm mét vuông, bộ bằng gỗ. Mái nhà xử lý, bên phủ một tấm bạt màu rằn ri. Vừa để chống thấm, để ngụy trang nếu từ ngọn núi đối diện.
Bông chất đầy nửa nhà kho, Vân Yến phát hiện kích thước, hình dạng và màu sắc của bông giống , lẽ là do trong làng cần mẫn tha về từng chút một. Không tốn bao nhiêu công sức mới chứa nhiều như .
Bí thư thôn run rẩy chỉ cho Tiểu Phương dùng ổ khóa sắt khóa cửa , ông ôm n.g.ự.c, khàn giọng : "Dưới giá thùng nước, nước bên trong là nước giếng, thể uống trực tiếp."
Cổ họng Vân Yến cũng khô khốc, cô tới thấy một thùng gỗ nẹp sắt, bên trong quả thật nước, cô dùng tay vốc lên, nếm thử một ngụm nhỏ, vị lạ, bèn gọi chủ nhiệm Nguyễn: "Mau đến uống ạ."
Chủ nhiệm Nguyễn nổi nữa, bà kiệt sức xua tay: "Cô uống , nghỉ một lát, cứ thế nữa chắc bệnh tim tái phát mất."
Tiểu Phương lấy hai cái bát, múc cho chủ nhiệm Nguyễn và bí thư thôn mỗi một bát nước.
Vân Yến uống hai vốc, rửa mặt.
Bây giờ chắc chắn thể xuống núi nữa, lũ bá chủ bông núi chắc chắn đang tức tối tìm họ khắp nơi. Khỏi , lựa chọn đầu tiên chính là tìm núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-101.html.]
Quãng đường hơn một nghìn ba trăm cây , tàu hỏa chuyển xe mất hai ngày rưỡi.
Vân Yến Tạ Thận Trạch lúc đang gì, cô tìm một góc xuống, nhặt nửa viên gạch đặt mặt bắt đầu mài con d.a.o nhỏ.
Tiểu Phương nhịn : "Chị gan thật đấy, nếu chị thì chúng đều bắt cả ."
Chưa đợi Vân Yến lên tiếng, chủ nhiệm Nguyễn : "Con bé là phần t.ử tiên tiến vì việc nghĩa quên đấy, tháng cùng thanh niên chỗ chúng bắt ba tên tội phạm lang thang, gan dạng ."
"Bái phục, bái phục." Tiểu Phương gần, xổm bên cạnh Vân Yến : "Chị ơi, bước tiếp theo chúng gì?"
Vân Yến dừng tay mài d.a.o, : "Cậu gọi một tiếng nữa xem?"
Tiểu Phương nuốt nước bọt, con d.a.o gọt hoa quả cô mài đến sáng loáng ánh bạc, lùi một bước : "Em gái ơi, chúng đây?"
Cậu xem như , Vân Yến đúng là thể trông mặt mà bắt hình dong.
Nhà kho cửa sổ, chỉ thể miễn cưỡng ngoài qua khe hở giữa các tấm ván gỗ. Tình hình ở đây hơn ở văn phòng, Vân Yến bình tĩnh : "Chờ."
Còn chờ ai thì cần nhiều.
Chủ nhiệm Nguyễn nghỉ ngơi một lúc, uống chút nước tỉnh táo , dựa tường nhắm mắt. Đến nửa đêm, Vân Yến tài nào ngủ , định dậy ngoài xem , giọng của chủ nhiệm Nguyễn đột nhiên vang lên: "Chuyện chủ nhiệm Lưu thoát khỏi liên can."
Mọi năm đều là chủ nhiệm Lưu thu mua ở khu vực lân cận, ông thu mua từ khu bông Tương Dương một mạch đến đây, thể tình hình ở đây .
Lúc nghỉ ngơi, bí thư thôn , lũ bá chủ bông cũng chỉ mới lộng hành hai năm gần đây, chủ nhiệm Lưu cũng bắt đầu đến đây từ hai năm nay, ông nhất định ở đây lũ bá chủ bông.