Con Đường Làm Giàu Hạnh Phúc Của Hoa Khôi Xưởng Thập Niên 70 - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-02-18 23:28:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ông rõ ràng ở đây nguy hiểm mà vẫn dụ chúng đến." Vân Yến qua khe hở chỉ thấy rừng cây đen kịt, động tĩnh gì khác. Cô dựa tường xuống.

Chủ nhiệm Nguyễn trầm giọng : "Ông một mũi tên trúng hai đích."

Vân Yến từng đắc tội với chủ nhiệm Lưu khi thi thố với ông ở ruộng bông, còn chủ nhiệm Nguyễn mâu thuẫn gì với ông thì Vân Yến thật sự .

Chủ nhiệm Nguyễn mím môi, nhàn nhạt : "Năm nhà máy sẽ bình chọn tổng phụ trách phân xưởng. và ông đều tên trong danh sách cạnh tranh."

Nghe , Vân Yến nhớ , kiếp Trương Trung Khải chân sai vặt cho một vị phụ trách họ Lưu, ngấm ngầm tặng ít quà, giúp Trương Trung Khải leo lên chức phó chủ nhiệm phân xưởng, lẽ nào chính là ?

Xem kiếp ông thắng chủ nhiệm Nguyễn, nhưng kiếp , Vân Yến nheo mắt dựa tường, nắm c.h.ặ.t con d.a.o gọt hoa quả trong túi, thầm nghĩ, nếu bình an trở về, ông đừng hòng thăng quan phát tài.

Trời gần sáng, Vân Yến tỉnh giấc một cách cảnh giác.

Bí thư thôn tuy sợ nhưng tiếng ngáy vang. Tiểu Phương ở cửa, gà gật ngủ. Vân Yến dậy vỗ vai , bảo góc tường , để cô canh cho.

Tiểu Phương định gì đó, Vân Yến hiệu im lặng, ngoài qua khe hở. Tiểu Phương nuốt nước bọt, bụng đói kêu ùng ục, Vân Yến xua tay với , gật đầu, hạ giọng : "Chị đói ?"

Vân Yến thấy ai bên ngoài, thở phào một , xuống ngẩng đầu : "Hơi , cũng tạm."

Tiểu Phương : " thấy bên ngoài măng mùa thu..."

Vân Yến cau mày: "Vẫn là nên hành động thiếu suy nghĩ. Nếu bọn chúng lùng sục núi, chẳng mấy chốc sẽ tìm thấy nhà kho ."

Tiểu Phương ôm bụng, đói đến đau dày. Vân Yến , cũng thấy nhịn một chút cho sóng yên biển lặng, tóm là cứ chờ thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-102.html.]

Tiểu Phương góc tường, họ dùng bông lót xuống đất ngủ tạm một đêm. Tiểu Phương canh nửa đêm, lúc đói buồn ngủ, bèn xuống đất nhắm mắt dưỡng sức.

Vân Yến rút con d.a.o nhỏ nắm c.h.ặ.t, áp mặt cửa lắng kỹ, thấy động tĩnh gì. Cô nhẹ nhàng ngả , định dựa cửa thì đột nhiên thấy một tiếng kim loại nhỏ.

Cô ngẩng đầu, bỗng thấy một cái móc sắt xuất hiện giữa khe cửa, đang chọc lỗ khóa sắt. Vân Yến lập tức nín thở, nghiêng lén ngoài, thì thôi, khe cửa bên ngoài thấp thoáng ít bóng .

Vân Yến rón rén chạy đến chỗ chủ nhiệm Nguyễn, gọi bà dậy. Chủ nhiệm Nguyễn ngủ sâu, chỉ một cái chạm nhẹ là tỉnh. Vân Yến bịt miệng bà, chỉ ngoài, chủ nhiệm Nguyễn gật đầu, Vân Yến mới buông tay.

Tiểu Phương xuống, Vân Yến tới cũng dậy về phía cửa, vẻ mặt nghiêm trọng, mày nhíu c.h.ặ.t.

Cậu lay bí thư thôn dậy, tiếng ngáy của ông đột ngột dừng , ông mơ màng mở mắt.

Vân Yến thầm nghĩ "Thôi ." Quả nhiên, đám đang cạy khóa bên ngoài thấy tiếng ngáy bên trong ngừng , đoán rằng họ tỉnh, liền sốt ruột thò ngón tay , móc thẳng ổ khóa.

Bọn chúng đều là lũ trộm gà bắt ch.ó chuyên nghiệp, mở khóa chỉ là chuyện nhỏ.

Tiểu Phương thấy cái móc cắm lỗ khóa và bắt đầu xoay, liền giật lấy con d.a.o gọt hoa quả của Vân Yến, chạy vọt tới, đ.â.m mu bàn tay của tên !

Đối phương lập tức buông tay, rú lên một tiếng, m.á.u tươi nhỏ xuống đất, Tiểu Phương thấy , sợ hãi lùi mấy bước.

Vân Yến chạy tới, nhận con d.a.o, lớn tiếng : "Các bây giờ rời vẫn còn kịp! Người của chúng sắp đến ! Đến lúc đó thì cứ chờ mà bắt!"

Bên ngoài vẫn đang c.h.ử.i bới, hành động của Tiểu Phương chọc giận bọn chúng, Vân Yến loáng thoáng : "Thiêu c.h.ế.t bọn nó !"

"Hai tàn phế, tao bọn nó c.h.ế.t!"

 

 

Loading...