Tạ Thận Trạch u oán : "Em còn nhớ chuyện đồng ý với ?"
Vân Yến nhớ nợ một chuyện, Tạ Thận Trạch đòi cô một món đồ, cô mãi vẫn đưa: "Nhớ chứ."
Tạ Thận Trạch cuối cùng cũng đầu , ánh mắt lạnh lùng thản nhiên : "Tập thơ."
Vân Yến: "Tập thơ gì?"
Tạ Thận Trạch dựa lưng ghế, nhàn nhạt : "Tập thơ em xem là của , phiền em trả cho ."
Vân Yến sững sờ, thời gian dường như ngưng đọng. Tập thơ bầu bạn bên cô trong những thời khắc đau khổ nhất, mang chỗ dựa tinh thần cho cô, mà là do Tạ Thận Trạch .
Trương Trung Khải ăn cắp tập thơ của Tạ Thận Trạch.
Tin tức chấn động , Tạ Thận Trạch một cách nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng sự đả kích mang thì hề nhỏ.
Vân Yến thấy hỏi một câu: "Anh lấy về gì?"
Những bài thơ tình chan chứa yêu thương nồng nàn, chắc thể là chép chơi cho vui .
Tạ Thận Trạch chằm chằm biểu cảm của cô, giọng điệu chút phập phồng : "Tặng ."
Hai tay Vân Yến buông thõng bên chân, lặng lẽ nắm c.h.ặ.t thành quyền, chằm chằm: "Tặng ?"
Tạ Thận Trạch gật đầu : "Ừ."
Vân Yến : "Được, cứ đợi đấy nhé."
Vân Yến thể diễn tả cảm giác hiện tại.
Các đồng nghiệp cầm hoa tươi và trái cây vây quanh cô, hỏi thăm về chuyến công tác gian nan .
Trong sự nhiệt tình và lời khen ngợi của lãnh đạo bộ phận, Vân Yến cảm thấy như đang giữa sa mạc hoang vu. Cô thể hiểu nổi lời của Tạ Thận Trạch, tập thơ cô lật lật xem suốt hai kiếp, bên trong chắc chắn là cho con gái yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-109.html.]
Dưới hàng loạt hành động của Tạ Thận Trạch, cô cảm thấy thể nào là do hiểu lầm tình cảm của . Cô tự tin nhưng tự luyến, trong lòng Tạ Thận Trạch lẽ cũng cô mới đúng.
Giữa những lời tán thưởng ồn ào náo nhiệt, cô cúi đầu bàn tay . Hơi ấm từ bàn tay to lớn trong chớp mắt trở nên lạnh lẽo, đ.â.m nhói tim cô.
Vân Yến đám đông vây quanh trong phân xưởng, Tạ Thận Trạch bên cửa xe, rõ biểu cảm của .
Còn năm ngày nữa.
Đây là thanh kiếm treo lơ lửng đầu Tạ Thận Trạch, sự chăm sóc thản nhiên trong chuyến lẽ sẽ trở thành đặc quyền của đàn ông khác.
Thái độ của cô đối với họ khiến cảm thấy là gạt ngoài rìa. Anh cho rằng phận của chỉ là trai nhà đối diện, khác giới từng qua , bạn chơi thuở nhỏ.
Đợi đến khi thực sự đối mặt với tình cảm của , càng khao khát cô gái nhỏ thuộc về .
Thứ Bảy.
Tạ Thận Trạch .
Tình cảm chỉ thuộc về dũng cảm, nếu cô gái nhỏ biểu hiện bước về phía một bước, thì ngại đẩy thêm một cái.
Trong nhận thức của , Vân Yến còn quá nhỏ. Từ lúc chập chững tập , bi bô tập , cho đến bây giờ mặt , vẫn là một nụ hoa nở rộ, là một thiếu nữ ngây thơ hiểu chuyện tình cảm, là một cô gái nhỏ quá nhiều dự định cho con đường tình cảm của cuộc đời.
Tạ Thận Trạch thể cảm nhận thiện cảm và sự chấp nhận của Vân Yến đối với , nhưng thể phân biệt đây là sự công nhận đối với phận một " trai" là một "đàn ông".
Suy cho cùng vẫn là lo lo mất.
Nếu khi Vân Yến xuống nông thôn trở về, hai giữ cách, lẽ thể kiềm chế tình cảm đối với cô.
rõ ràng bây giờ muộn .
Đem phụ nữ yêu dâng tay nhường cho khác phù hợp với .
Tạ Thận Trạch nhếch khóe môi, mắt còn bóng dáng Vân Yến. Anh còn cả đống việc tồn đọng cần xử lý, xoay bước trong xe.