Cấp trực tiếp của Vân Yến chính là Chủ nhiệm Nguyễn.
" cần con nhóc như cô an ủi." Chủ nhiệm Nguyễn sắp chọc , dứt khoát xuống bên cạnh cô, vỗ vỗ lên vải vóc máy khâu : "Người tính bằng trời tính mà, hai cái máy cắt của phân xưởng 2 hỏng, của nhà sản xuất rảnh qua đây, trả thêm phí họ cũng đến."
Vân Yến quá hiểu cái nết của đám nhà sản xuất máy móc, bây giờ vẫn là kinh tế kế hoạch, thị trường của bán, bán hàng động một tí là cao.
Kể cả đến, tiên chiêu đãi hai ngày, bữa nào cũng bốn món một canh. Ăn no uống say ngủ đến khi mặt trời lên cao, mới qua cầm cái kìm gõ gõ đập đập, cấm tiệt bất kỳ ai xem bên cạnh, sợ học lỏm nghề.
Cũng chỉ mất năm phút, máy sửa xong , xong việc cô cũng đừng đối phương qua loa, còn gói ghém đặc sản địa phương túi lớn túi nhỏ cho thợ mang về, kẻo đến.
Còn về việc sửa xong dùng bao lâu, quan tâm. Nếu chiêu đãi , để máy móc của cô trong phân xưởng một năm rưỡi, coi như là phế liệu.
Chủ nhiệm Nguyễn xong, thấy đôi mắt hạnh của Vân Yến chớp, còn chớp chớp mắt.
"Sao thế?"
Khuôn mặt nhỏ của Vân Yến mỉm : "Cô đoán xem."
Trong lòng Chủ nhiệm Nguyễn nảy một ý nghĩ, kìm : "Đoán cái gì? Chẳng lẽ... cô đừng với là cô sửa nhé?"
Vân Yến dậy vỗ tay, ôm vải vóc đưa cho đồng nghiệp bên cạnh, đầu tủm tỉm : "Đi, xem thử."
Chủ nhiệm Nguyễn khiếp sợ : "Cô sửa thật ? Đó là máy mới của Nhà máy Chế tạo Máy Quốc doanh 2 đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-111.html.]
Vân Yến đương nhiên sửa thế nào, kiếp để kiếm tiền cô còn từng buôn bán máy móc phế thải của Nhà máy 4 hai năm 78, 79, để kiếm thêm chút đỉnh, cô dùi mài kinh sử học sửa chữa cơ khí, còn từng tháo máy , cái là chuẩn ngay.
Vân Yến máy móc của Nhà máy 4 bệnh gì lớn, bình thường công nhân bảo dưỡng , chỉ một vặt vãnh đáng kể. Sửa chữa đơn giản dễ học, đó là lý do tại của nhà sản xuất xem bên cạnh, khi chỉ là lỏng một con ốc vít thôi.
Bạn nghề bên cạnh đều thấy cuộc đối thoại của họ, đợi đến khi Vân Yến xách hộp dụng cụ cùng Chủ nhiệm Nguyễn rời khỏi phân xưởng lớn, lập tức đều xì xào bàn tán.
"Cái cô Vân Yến thật bản lĩnh."
"Cô là con em trong nhà máy, bản lĩnh từ nhỏ đấy."
"Cha cô năm xưa cũng là giỏi, chắc là học từ cha cô , mà cha như thế thì mấy."
Lương Hân nghiến răng ken két vỡ cả răng hàm, cô khó khăn chật vật khiêng vải lên giá bên tường, liền thấy đồng nghiệp của mát mẻ: "Chị em mà khác biệt lớn thật đấy, cái gì cũng thế nhỉ?"
Lương Hân tức đến mức n.g.ự.c phập phồng, màng đến xe đẩy, rảo bước rời khỏi phân xưởng lớn.
Đồng nghiệp lưng cô lớn hơn cô hơn mười tuổi, vốn định bán công việc cho Lương Hân, chỉ cần một trăm rưỡi. Lương Hân chịu, mua công việc của quan hệ với cô , tốn tròn hai trăm đồng.
Gặp Lương Hân là cô thấy ghét, là cũ, cô thỉnh thoảng châm chọc Lương Hân vài câu, cơ hội thì cho cô giày nhỏ, quan hệ giữa Vân Yến và Lương Hân, càng lôi để mỉa mai Lương Hân.
Thực Lương Hân cũng oan uổng, mua công việc là do chú hai cô giúp liên hệ . Nếu một trăm rưỡi là mua , cô cần gì tốn thêm năm mươi đồng tiền oan uổng. Cô , năm mươi đồng tốn thêm đó, một nửa chui túi chú hai cô .