Tạ Thận Trạch đạp xe đạp, thong thả : "Quan mới nhậm chức ba đốm lửa, cần từ từ điều chỉnh. Những cái khác cũng , chỉ là mấy lão già lẽ nghỉ hưu từ lâu , vẫn còn chiếm chỗ chỉ tay năm ngón..."
Tạ Thận Trạch giả vờ đáng thương : "Chân ướt chân ráo đến chắc thấy dễ bắt nạt, đợi ... Ái chà..."
Vân Yến mới tin bắt nạt, nhéo eo một cái, cảm nhận rõ ràng hóp bụng , trêu chọc : "Đợi từ từ xử lý họ chứ gì?"
Tạ Thận Trạch : "Chậc, thế , dù gì cũng là đồng nghiệp, tình đồng nghiệp chứ."
Vân Yến tin lời quỷ quái của , bỗng nhớ chuyện Tạ Thận Trạch thư cho cô, thuật cho Tạ Thận Trạch xong, ghé tai thủ thỉ: "Bảo bác gái đừng gửi đồ ăn ngon cho em nữa, xem năm ngoái em tăng hai cân rưỡi thịt , bận như thế mà vẫn tăng hai cân rưỡi."
Hai họ mới bên lâu, khi Tạ Thận Trạch gặp Thư Thụy Anh xong, sang báo cáo với cha ở Bắc Kinh.
Năm xưa cố chấp ở ngõ Nhung Hoa, song nhận chắc chắn uẩn khúc gì đó. Sau vì Vân Yến mới ở ngõ Nhung Hoa, quả thực thở phào nhẹ nhõm.
Dù cũng là chỗ quen , hàng xóm ngay mí mắt. Cha năm xưa phẩm hạnh thế nào, con cái bây giờ phẩm hạnh , họ đều cả. Dì Triệu mỗi chuyện điện thoại với họ cũng ngớt lời khen ngợi Vân Yến.
Họ Tạ Thận Trạch là cố chấp, từ nhỏ đến lớn nhận định ai là đổi . Trước Tạ Thận Trạch ở ngõ Nhung Hoa cả năm chẳng liên lạc với họ một , Vân Yến thì dăm bữa nửa tháng gửi ảnh, gọi điện thoại cho họ.
Họ cũng chỉ là con trai, con đức hạnh gì họ quá hiểu, an lòng là Vân Yến khiến Tạ Thận Trạch đổi.
Lại qua ảnh của Vân Yến, càng thích hơn. Còn gọi vui mặt Tạ Thận Trạch một câu hoa khôi xưởng hai câu hoa khôi xưởng, bây giờ xem đừng là hoa khôi xưởng, đến đoàn văn công diễn viên chính cũng dư sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-146.html.]
Đã là con trai và đối tượng hai bên hòa hợp, song ở Bắc Kinh cũng chẳng gì để . Vốn dĩ cũng thích con gái, ngờ sinh một con lừa cứng đầu, tính tình bướng thối, Vân Yến , suốt ngày gửi quần áo thực phẩm, còn đủ loại dây buộc tóc, kẹp tóc, thậm chí còn mỹ phẩm từ nước ngoài về.
Ban đầu Vân Yến thấy cũng , càng ngày càng nhiều, căn phòng nhỏ của cô dù cơi nới vẫn đủ chỗ để, nghĩ nghĩ tự sợ bác gái phật ý, vẫn là để con trai ruột mở miệng thì hơn.
Nào ngờ Tạ Thận Trạch tiếp lời, cảm thấy cô gái nhỏ của xứng đáng dùng đồ , đừng là nhiều, còn chê ít chứ. Còn lén giúp xin hoa quả sấy Bắc Kinh, bánh Đạo Hương Thôn, vịt các thứ, Vân Yến ấn tượng là một tâm hồn ăn uống trong lòng bác gái.
Tạ Thận Trạch ăn cơm xong, chủ nhật nghỉ một ngày. Xuân về hoa nở thể bờ sông thả diều, hoặc đến công viên núi Ngô Đồng dã ngoại.
Vân Yến cũng định như . Tiếc là tính bằng trời tính.
Chủ nhật đang ngủ nướng, bên ngoài thấy tiếng Tạ Thận Trạch gõ cửa sổ.
Gian nhà phía Đông của cô mùa hè năm ngoái ngăn thành hai gian nhỏ, tách ngủ riêng với Thư Thụy Anh.
Tạ Thận Trạch gõ cửa sổ càng tiện hơn, danh phận địa vị vững chắc, cũng chẳng sợ .
Vân Yến đẩy cửa sổ , thấy Tạ Thận Trạch vẻ mặt hớn hở. Đây là biểu cảm hiếm thấy.
Tạ Thận Trạch : "Mặc cái váy mới của em , với đến một chỗ."