Tạ Bân Sướng là con gái duy nhất của Vân Yến và Tạ Thận Trạch, 12 tuổi, năm đó sinh cô bé Vân Yến khó sinh, đó Tạ Thận Trạch gì cũng cho cô m.a.n.g t.h.a.i nữa. Cộng thêm công việc của Tạ Thận Trạch, đầu thực hiện chính sách một con, hai vợ chồng bàn bạc, một cục cưng thế còn cần gì sơn hào hải vị, sinh nữa.
Con gái thông minh, cầu tiến, một đôi mắt hạnh xinh giống hệt Vân Yến.
Nghỉ hè Vân Yến liền mang con bé theo bên tham gia công việc, đào tạo theo hướng kế thừa. Sướng Sướng cũng chí khí, hổ sinh con hèn, cô bé giống hệt Vân Yến lúc trẻ.
"Bà ngoại và bà dì bao giờ du lịch nước ngoài về ạ?"
"Sắp , tháng ."
"Cô Linh Nhi ở Nhật Bản một công viên giải trí vui."
"Đó là Disneyland đầu tiên thế giới, nghỉ đông đưa con nhé?"
"Vâng ạ, ạ." Sướng Sướng hưng phấn nghĩ một lúc, chắc là đói bụng : "Cha , nhà ăn của họ thịt viên, xem mang cho hai con ạ?"
Vân Yến bật : "Sẽ mang cho hai con ham ăn của chúng mà, nào chẳng mang."
Tạ Thận Trạch bổ nhiệm đầu một cơ quan quan trọng của tỉnh, nay mới ngoài ba mươi, tiền đồ vô lượng.
dù bên ngoài hô mưa gọi gió thế nào, về đến nhà vẫn là một đàn ông yêu thương vợ con hết mực.
Hắn cũng từng đối mặt với đủ loại hối lộ và cạm bẫy, nhưng vì kiên trì với tình yêu và bản tâm, trở thành một tòa thành thể đ.á.n.h bại.
Xe dừng bên ngoài tòa nhà, Tạ Thận Trạch đang . Người khác tay xách cặp công văn, thì xách một túi thịt viên cố ý mua ở nhà ăn.
Không ai dám gì , thậm chí còn bắt chước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-155.html.]
Tạ Thận Trạch quan tâm, mặc kệ các học thế nào, tình yêu dành cho vợ con là học .
Tài xế của Tạ Thận Trạch chạy giúp mở cửa xe, khí nóng hổi ùa trong xe, cả nhà ba cạnh ở hàng ghế .
Sướng Sướng thấy thịt viên, kích động ôm cổ cha, hôn lên má trái má của .
Có ngoài và con gái ở đây, Vân Yến chỉ định khoác cổ áp má. Nào ngờ đàn ông cả đời sửa cái tật đủ, nhanh như chớp chạm nhẹ lên môi cô.
Biết lo lắng, Sướng Sướng miệng ngậm thịt viên, tay nhỏ che mắt : "Con thấy gì hết!"
Tạ Thận Trạch vỗ nhẹ lên đầu Sướng Sướng tán thưởng, đắc ý nhướng mày với Vân Yến.
Vân Yến quá hai bộ mặt của đàn ông , bên ngoài là lãnh đạo cao thể với tới, ở nhà là một kẻ bám .
Điện thoại cục gạch lúc reo lên, là của Tạ Thận Trạch.
"Lãnh đạo Tạ, chúng đến , các đến ?" Hoàng Hiếu Vinh là tổng giám đốc một công ty xe ở thành phố bên cạnh, cũng mời đến chung vui với công ty giải trí của Nhan Cẩn, các xóa bỏ hiềm khích xưa, những năm nay tương trợ lẫn , tình cảm còn hơn năm xưa nhiều.
"Còn gọi thế nữa là bảo tài xế đầu đấy." Tạ Thận Trạch : "Gửi lời hỏi thăm chị dâu, chúng đến quảng trường Đông Đặc, hai mươi phút nữa là tới."
Lúc giọng của Vương Gia Tuyền xen : "Khoản tài chính cấp cho trường chúng năm nay..."
Tạ Thận Trạch mặt cảm xúc : "Ngày lành tháng đừng để mắng , trường các tiêu tiền ? Đó là nước chảy. Để tính sổ với ."
Vương Gia Tuyền hừ một tiếng : "Tạo bao nhiêu nhân tài cho tỉnh . Cậu quan lớn tính sổ với , ôm đùi , mau phê duyệt dự án chuyên biệt trong báo cáo cho , chắc chắn ích lớn cho tỉnh."
Vân Yến vỗ vỗ mu bàn tay Tạ Thận Trạch, gân xanh nổi rõ, lực.