Linh Nhi ngơ ngác hỏi Vân Yến: "Họ cháu sẽ như ngọn cỏ dại."
Tim Vân Yến đau nhói.
Cú đẩy của Quan Thục Lan mạnh đến thế, dường như truyền cả mạng sống của chị cho cô.
"Có cô đây, cô sẽ yêu thương cháu."
" cô cháu."
... ...
"Phù!!"
Vân Yến đau đớn tột cùng tỉnh dậy từ trong mơ, giường thở hổn hển, nước mắt lã chã rơi như chuỗi hạt.
Thư Thụy Anh ngủ thính, vội hỏi: "Sao thế con?"
Vân Yến ánh trăng thấy cánh tay trắng nõn tì vết của , vết sẹo bỏng lửa theo cô nửa đời hề xuất hiện.
"Con gặp ác mộng." Vân Yến khoác áo, bàn trong chiếc mẹt vẫn còn đựng những miếng vải do chính Quan Thục Lan chọn: "Mẹ ngủ , con ngủ ."
Vân Yến tìm vải , cẩn thận khâu từng đường kim mũi chỉ, còn lót thêm một lớp lụa mềm mại bên trong.
Sáng sớm.
Quan Thục Lan vẫn còn tức giận vì hôm qua trực, mất toi bốn hào. Tuy nhiều nhưng cũng đủ mua bảy tám quả trứng cho Linh Nhi ăn.
Chị từ trong nhà bước , giật một cái.
Vân Yến đang xổm mái hiên, ôm đôi găng tay mới toe "hehe" với chị.
Lương Hân bưng cốc đ.á.n.h răng , lòng vui.
Cô vệ sinh đêm, thấy Vân Yến nửa đêm ngủ bên cửa sổ khâu găng tay... Con thần kinh !
Vân Yến còn ngừng về phía nhà chính, vẻ mặt nghiêm trọng, còn tưởng sắp g.i.ế.c .
"Có đáng ? Vì một đôi găng tay!"
Vân Yến Lương Hân hỏi vội trả lời, mà cứ chằm chằm Quan Thục Lan.
Quan Thục Lan nhận đôi găng tay mới, lật qua lật thử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-29.html.]
Vải , lót trong cũng , còn thể tháo giặt riêng, hoa văn cũng là kiểu chị thích nhất, mà còn cho ! Chị vui đến mức tít mắt.
"Chị thích ?"
Quan Thục Lan ngượng ngùng : "Thích, vặn lắm."
Chị nhớ đến chiếc bánh vừng lấy, đỏ mặt giải thích với Vân Yến: "Chị ăn cái bánh đó. Lương Hân đương gia nên vừng quý, cho cả một vốc to. Chị mang đến chỗ con bé Đại Sàm ở ngõ Tướng Quân đổi lấy hai cân tấm ngô đổ hũ gạo , đủ cho chúng ăn cả ngày... Không với em một tiếng, là chị ."
Nếu là đây khi Vân Yến cãi với chị, chị chắc chắn sẽ giải thích, nhưng giờ đối với , chị thấy quen. Phải cho rõ ràng.
Vân Yến thật ngờ là như , sống mũi cô cay xè.
Quan Thục Lan ngại dám hồi nhỏ từng chịu khổ, từng trải qua năm đói kém. Người lớn trẻ con giường đất thèm đến chảy nước miếng.
Bây giờ cuộc sống khá hơn, chị còn Linh Nhi. Sống tằn tiện gì đáng hổ, tất cả những gì tích cóp đều định để cho con, tuyệt đối thể để con sống cuộc sống như ngày xưa.
Đang nghĩ ngợi, Linh Nhi trong phòng tỉnh giấc, gọi một tiếng: "Mẹ, ơi, đây!"
Quan Thục Lan cẩn thận cất đôi găng tay mới túi, phòng, đáp một tiếng: "Mẹ đây!"
Linh Nhi lẩm bẩm: "Con ăn hoành thánh nhỏ."
Quan Thục Lan : "Trưa cho con, con dậy rửa mặt ."
"Vâng ạ." Linh Nhi đẩy cửa sổ , thấy Vân Yến.
Cô bé toe toét, dùng ngón tay nhỏ chỉ lên đám mây trời : "Mây giống hoành thánh nhỏ quá, con thể ăn một lúc ba cái!"
"Con giỏi quá nhỉ." Vân Yến sụt sịt mũi, nheo mắt trời, đừng là cũng giống hoành thánh nhỏ thật.
Linh Nhi : "Mẹ sắp hoành thánh nhỏ cho con ăn đó."
Vân Yến dịu dàng: "Vậy con ăn nhiều nhé."
"Vâng!"
Vân Yến lắng cuộc đối thoại của Quan Thục Lan và Linh Nhi, hai con ríu rít, ồn ào.
Một lúc , Quan Thục Lan .
Vân Yến mở lời : "Em phiếu thịt, đưa chị dùng ."
Quan Thục Lan càng thêm ngượng ngùng, ngập ngừng : "Anh trai em mắng chị mất."