Con Đường Làm Giàu Hạnh Phúc Của Hoa Khôi Xưởng Thập Niên 70 - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-02-18 23:27:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai nhà chếch đối diện , nhắm mắt cũng lạc , câu rõ ràng là đang móc mỉa cô.

Vân Yến lí nhí thú nhận: "Có thể là ngã hỏng đầu thật , nhớ chuyện ngày xưa lắm."

Tạ Thận Trạch qua từ miệng Thư Thụy Anh, cộng thêm lúc đó cô còn nhỏ, hiểu chuyện, nhớ cũng là bình thường. Anh lo lắng buồn : "Không giống hỏng đầu, mà giống hỏng lương tâm hơn."

Vân Yến: "... Anh đang mắng em đấy ?"

Tạ Thận Trạch thở dài: " chịu thua em , , uống cà phê bao giờ ? pha cho em."

"Em cũng uống." Tạ Triệu San cũng đòi , Tạ Thận Trạch đợi Vân Yến xong liền đóng cửa , nhốt Tạ Triệu San ở ngoài cửa tức đến giậm chân.

Cô ả ngay mà, con hồ ly tinh về thì gì còn chỗ cho cô em họ nữa.

Tạ Thận Trạch hạ pha cà phê cho Vân Yến, đối diện cô nhấp từng ngụm nhỏ.

Dì Triệu ở bên cạnh lấy rau dại vắt lên dây thép phơi khô, lão thái thái thích ăn món , bà phân biệt, năm đều là Vân Yến cho. Sau nhà Vân Yến , khác cũng mang sang mấy , nhưng lão thái thái cứ bảo tươi ngon bằng Vân Yến hái.

Tạ Thận Trạch đối diện, ánh mắt nhỏ của Vân Yến cứ nhịn mà trượt lên l.ồ.ng n.g.ự.c .

Mấy suýt nữa Tạ Thận Trạch phát hiện.

Người cũng nhạy bén quá .

Nhấp xong cà phê, cô dứt khoát dậy giúp dì Triệu cùng phơi rau.

Thư Thụy Anh đưa sang là rau sam và tỏi rừng, còn một ít rau sơn ma tra.

Lão thái thái thích ăn sủi cảo nhân sơn ma tra nhất, dì Triệu : "Đợi lão thái thái nhà dì về, gói sủi cảo sơn ma tra mang sang biếu nhà cháu. Chúng ở gần, nên nhiều cho thiết."

Câu Vân Yến mấy : "Cháu sẽ sang thường xuyên ạ."

Dì Triệu liếc Tạ Thận Trạch đang bên bàn đá bát quái, : "Thế thì quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-53.html.]

Ngồi một lúc, Vân Yến đòi về.

Ra khỏi cửa, Tạ Thận Trạch gọi cô : "Công việc của em đừng vội cho khác, cứ giữ cho ."

Vân Yến gãi gãi mặt : "Em nổi việc của cha em , cái khung máy chải bông nặng hơn bốn mươi cân, em nhấc nổi."

Nếu cô mà nhấc nổi thì bây giờ xưởng .

Tạ Thận Trạch : "Năm nay chính sách mới, công nhân nếu điều kiện phù hợp thể điều chuyển vị trí. Em thế chân cha em, đó thương lượng với xưởng, chắc là họ cũng sẽ đồng ý cho em chuyển bộ phận thôi."

"Thật á?" Thế thì quá , Vân Yến mơ cũng ở Nhà máy Dệt 4.

Kiếp công việc Trương Trung Khải lừa mất khiến cô cam lòng, kiếp học tập quy trình việc và quản lý thống nhất của nhà máy lớn, để đặt nền móng vững chắc cho doanh nghiệp dây chuyền khép kín của cô .

Tạ Thận Trạch mang theo ý : "Là thật, hỏi qua lãnh đạo xưởng , hôm nào em hỏi xem?"

Vân Yến : "Sao quen lãnh đạo xưởng?"

Tạ Thận Trạch úp mở: "Sau em sẽ , cứ chốt chuyện công việc của em ."

Vân Yến một cái : "Vậy em cảm ơn thế nào đây?"

Không ngờ Vân Yến thế, Tạ Thận Trạch dời ánh mắt , nhớ tới tập thơ của đang ở trong tay Vân Yến: " xin em một món đồ."

Vân Yến hỏi: "Đồ gì?"

Tạ Thận Trạch đang định mở miệng thì đường đá vang lên tiếng chuông xe đạp, Vân Yến đầu thấy Lương Hân đang xe đạp, đàn ông đạp xe thì Vân Yến quen.

Tạ Thận Trạch cắt ngang, dứt khoát : "Đợi công việc của em kết quả , vội."

Vân Yến gật đầu, về phía hai bước, đầu thấy Tạ Thận Trạch vẫn ở cửa: "Em về đây, ."

 

 

Loading...