"Hả?" Vân Yến khỏi nghĩ, lẽ nào trong cõi u minh mệnh, Trương Trung Khải trời sinh là kẻ ăn bám?
Cô nhịn hỏi: "Nhà cô gái đó suất việc nào chứ?"
Quan Thục Lan : "Đốt đèn l.ồ.ng cũng tìm như chị ."
Vậy thì còn may, nếu Trương Trung Khải thật sự định lừa công việc của đối phương, Vân Yến chắc chắn sẽ vạch trần .
Thứ hai tuần là ngày thi, mấy hôm nay Vân Yến gần như đều học cùng Tạ Thận Trạch.
Giữa chừng Vương Gia Tuyền đề nghị học chung, nhưng Vân Yến từ chối.
Hoàng Hiếu Vinh và Nhan Cẩn đều hẹn mà cùng gửi tài liệu ôn thi cho cô, Vân Yến cũng gửi cho họ một bản tài liệu .
Hôm nay Thư Thụy Anh ngoài giúp nấu cỗ, nhà Vân Yến ai nấu cơm, cô đành mặt dày sang nhà Tạ Thận Trạch ăn.
Dì Triệu về, Tạ Thận Trạch xuống bếp xào nấm hương thịt băm, rán cá hố.
Vân Yến ngờ tay nghề của cũng khá, ăn ngon miệng, thì cô thật sự nấu ăn chứ chỉ suông.
Tạ Thận Trạch cô ăn cá hố, đột nhiên bật .
Vân Yến nghiêm mặt, nhè xương cá : "Không ."
Tạ Thận Trạch : "Em còn hỏi cái gì."
Vân Yến đáp: "Không cần hỏi."
Tạ Thận Trạch tiếc dầu mỡ, cô gặm cá hố đến quên cả trời đất, tám phần là cái miệng nhỏ dính đầy dầu.
Tạ Thận Trạch : "Vậy nữa."
Vân Yến lau miệng, thấy chuyên tâm bưng bát ăn cơm.
Vì nấu ăn nên xắn tay áo lên hai vòng, để lộ cơ bắp cánh tay rắn rỏi, trông chắc chắn.
Còn đó...
Vân Yến bất giác xoa xoa tay, thầm nghĩ chẳng lẽ Tạ Thận Trạch đều cảm giác cứng rắn như .
Tạ Thận Trạch dường như phát hiện ánh mắt của cô, cứ để mặc cô đ.á.n.h giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-63.html.]
Vân Yến đôi khi cảm thấy hiểu đàn ông mắt, đôi khi cảm thấy hiểu.
Người đàn ông m.á.u lạnh vô tình trong lời đồn kiếp dường như là hai khác với đàn ông mắt.
Người đàn ông mắt nấu ăn, đùa giỡn, trêu chọc, đều toát thở cuộc sống đời thường khiến cô cảm thấy thoải mái.
Mà những điều đều là những gì cô thể cảm nhận ở kiếp . Kiếp , giống như một biểu tượng tài giỏi xa vời.
Vào thời điểm của kiếp , cô đang khó khăn vượt qua nỗi đau mất , nhận lầm con Trương Trung Khải, rơi bẫy của họ, còn sức lực để tâm đến nơi khác, càng đừng đến việc ở bên Tạ Thận Trạch như thế .
Nhớ khi cô và Trương Trung Khải nhận giấy kết hôn lâu, Tạ Thận Trạch . Một là nhiều năm gặp.
Bên tai cô cũng chỉ những lời gièm pha của Trương Trung Khải về .
Bây giờ xem , cô đúng là mù thật.
Vân Yến nghiến răng nghiến lợi tự tát cho một cái.
"Nghĩ gì thế?"
Tạ Thận Trạch phát hiện tâm trạng Vân Yến , lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, một cách thoải mái: "Thêm bát canh nữa nhé?"
Vân Yến hồn, xua tay, hai tay đan đặt lên bàn, mạnh dạn hỏi: "Nếu như, cầu mà một , sẽ thế nào?"
Tạ Thận Trạch chằm chằm mắt cô, thông qua đôi mắt để hiểu ý nghĩa thực sự của câu .
"Sao đột nhiên hỏi ?"
Vân Yến thở dài, ôm mặt : "Tò mò thôi."
Tạ Thận Trạch với giọng âm u: "Xung quanh em nhiều theo đuổi như , mà còn cầu ? Vẫn còn nhớ thầy giáo Vu ?"
"Không ." Vân Yến nhíu mày : "Chuyện tám đời , đừng lôi nữa."
Tạ Thận Trạch lạnh nhạt : "Cầu thì thế nào? Chúc phúc cho họ."
Vân Yến hỏi: "Hết ?"
Tạ Thận Trạch đáp: "Ừ."
Vân Yến hỏi: "Thế nếu cô gặp chuyện..."