Thư Thụy Anh hiếm khi bật đèn điện trong nhà, từng đường kim mũi chỉ giúp Vân Yến sửa quần áo.
"Ngày nào cũng thấy con ăn ngon miệng, đồ ăn chui hết ?" Thư Thụy Anh tháo cái đê , ướm thử đường vai áo : "Béo lên chút nữa mới , con xem Lương Hân nhà đối diện kìa, một nó bằng hai con."
"Con thèm so với nó." Vân Yến : "Con là dáng mẫu đấy, khác ngưỡng mộ còn kịp."
Thư Thụy Anh : "Cũng , thịt cứ lẳng lặng mà mọc." Vừa bà vỗ nhẹ m.ô.n.g cô.
Vân Yến trẻ con giơ tay đo đỉnh đầu , đo đỉnh đầu Thư Thụy Anh, : "Giá mà con cao bằng thì . mà vẫn còn kịp, con còn nhỏ mà."
Thư Thụy Anh : "Nhỏ cái con khỉ, sắp dẫn đối tượng về cho ."
Vân Yến Thư Thụy Anh dò hỏi ý , thực trong đầu cô chọn , bèn giả vờ ngáp một cái : "Con ngủ đây, tìm sổ tay cho con ?"
Thư Thụy Anh thấy cô , thì thôi, đợi cô dẫn về bà sẽ là ai.
Qua mấy ngày tiếp xúc, bà cảm thấy mấy đứa chúng nó đều tệ, chỉ là so sánh kỹ hơn thì ít nhiều bằng đứa bé .
bà thể , đời bà và con gái nương tựa , con bé quyền lựa chọn của riêng .
Thư Thụy Anh đưa sổ tay cho Vân Yến, Vân Yến suy nghĩ trong lòng . Mở sổ tay , đó "Cá nhân tiên tiến Nhà máy Dệt thành phố năm 1959".
"Đây là của cha ạ?" Vân Yến mân mê cuốn sổ, trân trọng : "Chẳng vẫn luôn giữ như báu vật , là con mua tập giấy thư dùng cũng ."
Thư Thụy Anh : "Cha con ở bên cạnh, cuốn sổ tay ngày của ông giao cho con, cũng coi như là lời động viên thầm lặng của ông dành cho con. Hy vọng con tự cao, tự ti tự mãn, dũng cảm phát hiện và sáng tạo. Con là con của ông , tin con sẽ việc xuất sắc, kế thừa tinh thần việc chăm chỉ của ông ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-81.html.]
Vân Yến gật đầu, ôm cuốn sổ với Thư Thụy Anh: "Mẹ, yên tâm , con sẽ mất mặt và cha . Con thông minh, chăm chỉ, nền tảng , đứa con gái ưu tú như con, cứ chờ hưởng phúc thôi."
"Lại bắt đầu tự khen đấy." Thư Thụy Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Yến lên : ", con gái của cha con tự tin như ."
Hôm nay Thư Thụy Anh nhiều cảm xúc, dường như thấy chồng của hai mươi năm , mặc bộ đồng phục công nhân mới mặt bà. Khi đó hai họ cũng như , kích động về những dự định cho tương lai.
Ngày hôm , Thư Thụy Anh đưa Vân Yến đến cổng Nhà máy Dệt 4.
Vân Yến ngại ngùng, ngày đầu tiên học, cô là .
Thư Thụy Anh : "Mẹ tận mắt con bước ." Năm đó ngày đầu tiên cha cô nhà máy, cũng là Thư Thụy Anh đưa đến đây.
Thế là Vân Yến giãy giụa nữa, chỉnh bộ đồng phục công nhân, bên trái đeo túi giải phóng, bên đeo bình nước, vẫy tay chào Thư Thụy Anh bước cổng lớn.
Nơi họ học là một nhà kho bỏ hoang, diện tích lớn hơn ba trăm mét vuông. Xếp từng hàng ghế đẩu, bàn.
Điều kiện tương đối gian khổ, nhưng khí học tập .
Vì xếp chỗ theo thành tích nên đồng chí Vân Yến ở vị trí đầu tiên bên trái hàng đầu.
Một buổi sáng học xong, cổ sắp vẹo .
Thà thi điểm trung bình còn hơn, ít nhất cũng giữa.
Trong lớp đào tạo chung, Vân Yến thường xuyên gọi lên trả lời câu hỏi. Biết cô là thế, còn thi đỗ đầu, giáo viên đào tạo hết lời khen ngợi cô, khen cô nỗ lực vươn lên, tư tưởng tiến bộ.