Ngày đầu tiên đến, nhà máy phát cho mỗi trong nhóm Vân Yến phiếu ăn, ăn cơm cần tự bỏ tiền.
Vân Yến cảm kích : "Vậy qua đó, cảm ơn bà nhiều."
Cô lon ton chạy về phía quầy trong cùng, thấy một Ngô Mai, oán trách : "Bà rảnh rỗi trêu chọc nó gì."
Ngô Mai lạnh : "Mấy ngày nay đám giáo viên khen nó lên tận trời , cho nó , đến dây chuyền sản xuất ai mới là tiếng ."
Vân Yến ôm hộp cơm đến cuối hàng, phía chỉ ba , nhanh đến lượt cô.
Vân Yến thở phào nhẹ nhõm, món sườn xào chua ngọt bên trong chỉ còn một suất. Cô từng , sườn xào chua ngọt của Nhà máy Dệt 4 là ngon nhất, đầu bếp cho nhiều thịt, giống như những nơi khác là bột.
Cô đưa hộp cơm qua, bên cạnh một cán bộ trung niên tới, nhíu mày : "Sao cô ở đây? Đây là nơi cô đến ?"
Vân Yến buột miệng : "Ông đến tại đến ?"
Cán bộ trung niên giọng sang sảng, ông chỉ dòng chữ phía quầy quát: "Đây là quầy cán bộ, quầy công nhân, cô rõ chuyện hãy chuyện với ."
Vân Yến sững sờ, lúc mới nhận Ngô Mai chơi xỏ.
"Ồ, lúc nãy thấy." Cô lập tức đuối lý, miếng sườn xào chua ngọt đến miệng sắp bay mất.
Thực cũng mất mặt, hàng dài dằng dặc bên trái đều đang về phía .
Gương mặt cô xinh , mấy ngày qua ít nhận cô, đều lưng gọi cô là hoa khôi mới của nhà máy.
Thấy cô cán bộ trung niên khó, hai trai trong hàng bên cạnh rục rịch lên tiếng giúp cô.
Cán bộ trung niên thấy cô nhận của , vẫn buông tha : "Tuổi còn nhỏ nghĩ đến chuyện khôn lỏi, khác đều xếp hàng bên , cô yếu đuối đến mức xếp hàng ? Cứ đến quầy cán bộ lấy cơm, thấy là trong xương cốt quen thói khôn lỏi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-83.html.]
Lời cũng quá là nâng cao quan điểm.
Vân Yến còn tưởng Nhà máy Dệt 4 là nơi thế nào, hóa nơi nào là kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.
Cán bộ trung niên trông như một bình ga, ưỡn bụng, thắt lưng thắt rốn. Miệng vẫn lải nhải ngừng, còn tưởng Vân Yến phạm lầm gì to tát.
Vân Yến nhịn nữa, mở miệng định phản bác. Kết quả một giọng cắt ngang lời cô.
"Phó chủ nhiệm Uông, chuyện cần khó như chứ?"
Một bàn tay ấm áp đặt lên đầu Vân Yến vỗ nhẹ, Tạ Thận Trạch hạ giọng : "Bảo em lấy cơm giúp , giờ mới tới?"
Phó chủ nhiệm Uông trố mắt , Vân Yến, Tạ Thận Trạch, chọc nên chọc, vội : "Trưởng khoa Tạ, đây là...?"
Tạ Thận Trạch : "Sáng nay họp kịp lấy cơm, nhờ đồng chí Vân giúp một tay, phó chủ nhiệm Uông, xem gần đây nóng trong quá nhỉ, bình thường nên ăn thanh đạm một chút."
Phó chủ nhiệm Uông chỉ là một phó chủ nhiệm hậu cần năm mươi tuổi, chút thực quyền nào, đối mặt với Tạ Thận Trạch tự thấy thấp hơn một bậc, ông tự tìm cho một lối thoát: "Hóa là lấy cơm cho Trưởng khoa Tạ, còn thắc mắc cô chạy nhanh thế, ha ha, ăn ăn ."
Ông len lén đ.á.n.h giá Vân Yến, cô và Trưởng khoa Tạ quan hệ gì.
Tạ Thận Trạch nhướng mày: "Phó chủ nhiệm Uông còn việc gì ?"
Phó chủ nhiệm Uông giật , vội : "Không gì gì, qua quầy công nhân lấy thêm ít cơm, ngài cứ dùng bữa."
Vân Yến : "Ông đừng ." Lời lúc nãy Tạ Thận Trạch cắt ngang, cô còn xong.
Tạ Thận Trạch tưởng Vân Yến cho phát , đợi cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mới phát hiện vẻ mặt bướng bỉnh chịu thua.