Hàng xào là thuật ngữ trong nghề, tương đương với hàng của "con buôn", giá cao thì chớ, chất lượng nguồn hàng định.
"Quả nhiên là con gái của thợ cả Vân, đúng là hiểu rộng, còn tưởng cô là thợ lâu năm đấy."
Chủ nhiệm Nguyễn vui vẻ : "Bác Triệu cha cô, cũng cha cô. Hồi đó chúng đều tưởng cha cô năm sẽ là thợ bậc tám đầu tiên của nhà máy. Tiếc là trời chiều lòng , cũng may giờ cô, coi như kế tục."
Vân Yến cũng cố tình thể hiện một chút mặt Chủ nhiệm Nguyễn, bèn đùa: "Suốt dọc đường cô cứ mải khen cháu thôi."
" là thưởng phạt phân minh, thì khen. Nếu , cũng sẽ phê bình, đến lúc đó cô đừng mà nhè đấy."
Vân Yến : "Thế thì đơn giản, cháu sẽ phấn đấu để cô phê bình. Tích cực lên, học hỏi cô và bác Triệu nhiều hơn."
Câu chọc Chủ nhiệm Nguyễn bật : "Bớt nịnh nọt . Mau ăn táo ."
Nhà Chủ nhiệm Nguyễn cũng một cô con gái, còn lớn hơn Vân Yến ba tuổi. Chỉ là sức khỏe , quanh năm ở quê ngoại tĩnh dưỡng, thấy Vân Yến tràn đầy tinh thần, sức sống phơi phới, còn chịu khó động não, Chủ nhiệm Nguyễn thật lòng yêu mến và ngưỡng mộ.
Chủ nhiệm Nguyễn c.ắ.n một miếng táo, bà đối diện Vân Yến, cảm thấy cứ chuyện công việc mãi sẽ khiến đồng chí nhỏ căng thẳng. Bà tìm một chủ đề khác: "Lúc ăn cơm trưa, thấy cô cùng Trưởng ban Tạ, nhà gần , quan hệ hai ... khá nhỉ?"
Vân Yến "khụ khụ" hai tiếng, thầm nghĩ, chủ đề của bà chuyển ngoặt lớn quá.
Chủ nhiệm Nguyễn thấy giải thích: " dò hỏi cô cái gì . Chỉ là Trưởng ban Tạ ít khi cận với khác, cũng tính cách thế nào. Mới về xưởng việc, ít nữ đồng chí ý với ."
Vân Yến là nhân tài bà coi trọng, tuyệt đối thể để chuyện nam nữ ảnh hưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-91.html.]
Vân Yến hiểu , Chủ nhiệm Nguyễn cũng là lòng nhắc nhở . Biết chừng, trong thâm tâm, Chủ nhiệm Nguyễn cũng coi Tạ Thận Trạch là hồ ly tinh đực chừng.
Vân Yến những cột điện liên tục lùi phía ngoài cửa sổ, gãi gãi đầu, thế nào.
Sự ỷ về mặt tình cảm của cô đối với Tạ Thận Trạch nhiều hơn cô tưởng, hai ở bên thoải mái tự nhiên, dù ở riêng trong cùng một gian, mỗi việc nấy cũng cảm thấy gượng gạo. Không chuyện để cũng cần cố nặn chuyện để tán gẫu.
Anh dạy cô kiến thức, nấu cơm cho cô ăn, tặng cây bông, chuẩn lò sưởi và than tổ ong, còn bao dung cho cô nổi nóng vô cớ đó, khi Nhan Cẩn tìm đến, giải thích ngay mặt cô. Tuy giải thích đơn giản, nhưng thế là đủ .
Khi nguy hiểm ập đến, sẽ nghĩa vô phản cố mà cứu cô.
Người đàn ông kẻ mồm mép tép nhảy, chỉ mà , giống hệt tính cách kiếp , dùng hành động để âm thầm bảo vệ trong lòng .
Vân Yến đoán thể chính là trong lòng , cảm thấy khó tin, thậm chí nghĩ đến điểm khiến cô thấp thỏm lo âu.
Nếu đoán sai thì ? Cô chịu đựng nổi cú sốc của đáp án sai ? Có chấp nhận nổi cảnh Tạ Thận Trạch hôn môi ôm ấp một phụ nữ khác ngay hành lang đối diện ?
"Đợi xác định rõ ràng sẽ báo cáo với chủ nhiệm ạ." Vân Yến thở hắt một , tự khổ nữa, câu trả lời trong lòng thì cứ dũng cảm kiên cường mà tranh lấy.
Nếu là cô, thì càng .
Nếu , thì cướp lấy.
Chủ nhiệm Nguyễn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Yến nghiêm túc hẳn lên, cảm thấy đường đột quá. Đâu ai ngày đầu lãnh đạo hỏi chuyện cá nhân.