"Chuyện tình cảm cần báo cáo với , cô bé ngốc, sợ cô chịu thiệt thôi. Cô chủ kiến là ." Bà nương theo lời Vân Yến : "Có điều điều kiện các mặt của quả thực tồi, cũng coi như là giữ trong sạch."
Vân Yến tỉnh cả , hỏi Chủ nhiệm Nguyễn: "Sao cô thế ạ?"
Nguyễn Hương Linh, tức Chủ nhiệm Nguyễn : "Thực cũng chẳng chuyện to tát gì, kể cô cô cũng đừng ngoài nhé."
Vân Yến gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy vẻ hóng hớt.
Nguyễn Hương Linh nín : "Hồi khi các cô thi tuyển, một nữ công nhân nấu cơm mang đến cho , từ chối nhận. Nữ công nhân cứ nhất quyết đưa, liền tù tì ba ngày, đó từ chối kiểu gì mà nữ công nhân lóc chạy mất, bao giờ xuất hiện nữa."
Trước khi thi tuyển?
Đó chẳng là lúc ngày nào cũng tranh thủ nấu cơm dạy kèm cho cô ? Hóa còn khúc mắc như , Tạ Thận Trạch chẳng biểu hiện chút nào.
Chủ nhiệm Nguyễn : "Cậu mới đến, tướng mạo đàng hoàng, công việc . Không ít mối giới thiệu đối tượng cho , đều từ chối cả. Có cứ sấn sổ đòi giới thiệu, cho một trận. Sau đó các đồng nghiệp khác bảo, là trong lòng thương , cũng phủ nhận. Thế là những định giới thiệu đối tượng cho cũng bỏ ý định luôn."
Ngoài cửa sổ hai đoàn tàu chạy ngược chiều , ánh sáng chớp tắt liên hồi.
Đợi một hồi còi dài, bầu trời sáng trở .
Vân Yến lúc mới mở miệng : " là giữ trong sạch thật ạ."
Họ trò chuyện, thời gian rốt cuộc cũng trôi nhanh hơn chút.
Đến đêm, trời tối đen, trong toa giường lượt xuống chỗ của ngủ sớm.
Giữa tháng Mười một, trời Vũ Hán âm u ẩm ướt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-92.html.]
Sáng sớm, khách khứa qua ga Hán Khẩu bước chân vội vã, từ cửa , con đường bên ngoài đậu một hàng dài xe ba gác đạp chân.
Vân Yến nghỉ ngơi một đêm, tinh thần khá , còn giúp Chủ nhiệm Nguyễn xách túi công văn.
Chủ nhiệm Nguyễn mượn điện thoại ở bốt điện thoại gọi cho nhà máy bông Hán Khẩu, bên đến đón tới .
Nguyễn Hương Linh dẫn Vân Yến qua bên cạnh hàng xe ba gác dài, mấy bác tài đạp xe ba gác nào nấy gầy gò, tiếng phổ thông pha giọng địa phương mời chào khách: "Hai hào, hai hào, bao xa cũng chỉ hai hào thôi...—"
Nguyễn Hương Linh đưa Vân Yến xe ba gác, nhanh đến cuối đường, từ một chiếc xe tải nhỏ một nam thanh niên chạy xuống.
"Chủ nhiệm Nguyễn? Đồng chí Vân?"
Chủ nhiệm Nguyễn : "Là , là Tiểu Phương ?"
Tiểu Phương : "Là là , ngại quá, ngờ tàu của các chị đến sớm hai mươi phút. vốn định tranh thủ hút điếu t.h.u.ố.c qua là ."
Tiểu Phương cũng như tên là một mặt vuông, lông mày rậm, đuôi lông mày cụp xuống, mắt thần, trông như một chữ "Quýnh" đầu to...
Cậu ân cần mời hai vị cán bộ thu mua tôn quý lên xe tải, tay nắm vô lăng : "Đến sớm bằng đến đúng lúc, xưởng chúng còn lô phôi bông cuối cùng, phẩm cấp A, hai vị đến, hôm qua tìm chúng đòi mua chúng cũng bán, xưởng trưởng đặc biệt giữ cho Nhà máy 4 đấy."
Chủ nhiệm Nguyễn cảm thán: "Rốt cuộc vẫn là bạn học cũ đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi."
Vân Yến bà, Chủ nhiệm Nguyễn : "Năm xưa và xưởng trưởng của họ là bạn học tiểu học, duyên gặp ở nơi xuống nông thôn tại Cam Túc. Đợi khi về thành phố, phân đến thành phố lớn Vũ Hán, còn thì về quê hương Tiểu Hải Thành của ."
Vân Yến mới hóa còn nguồn cơn như .