Cô nhân lúc Xưởng trưởng Ngũ và Chủ nhiệm Nguyễn chuyện, bảo Tiểu Phương lấy một miếng phôi bông nhỏ, cô bên ngoài lấy diêm , Tiểu Phương : "Được, hôm nay coi như gặp trong nghề , cô đốt . Đốt xong giá cả của chúng càng dễ chuyện."
Vân Yến thấy phản đối, dứt khoát ấn que diêm tay : "Đồng chí Phương, là ."
"Sợ lửa ?" Tiểu Phương trúng tim đen, tâm địa cũng khá , giúp Vân Yến châm lửa đốt phôi bông, ngọn lửa màu xanh nhạt cuốn theo một làn khói trắng, đợi đến khi cháy hết, tro tàn màu trắng tinh.
Vân Yến đợi nhiệt độ giảm xuống, dùng que nhỏ nghiền nghiền, giơ ngón tay cái với Tiểu Phương : "Phôi bông xưởng các tinh khiết thật, chút tạp chất, là đồ ."
"Đương nhiên , khoác lác, phôi bông của chúng còn đưa sang Hán Dương đấy. Đó là địa giới gì chứ, ba chữ Hán Dương tạo cô cũng , bao nhiêu xí nghiệp quân sự ở bên đó. Đồ của chúng tuyệt đối ngon bổ rẻ, già trẻ lừa."
Mặc kệ Tiểu Phương thế nào, trong kho, Chủ nhiệm Nguyễn và Vân Yến hai kẻ tung hứng, phối hợp chiến lược vô cùng xuất sắc.
Xưởng trưởng Ngũ ép giá đến mức bất lực, cuối cùng đưa một cái giá thấp: "Đây là đầu mua bán, hai lặn lội đường xa đến đây, nhường các chị, nếu nhu cầu còn phiền hai vị nhớ đến xưởng chúng đầu tiên nhé."
"Cảm ơn , hiểu giá thị trường, quả thực cho chúng ưu đãi lớn." Chủ nhiệm Nguyễn tươi rói : "Chúng công công, tư tư, đợi đến Hải Thành, nhất định sẽ sắp xếp chu đáo cho ."
Sắc mặt Xưởng trưởng Ngũ lúc mới hơn chút: "Nếu các chị thể ở thêm vài ngày, đưa các chị phà, núi Quy núi Xà tham quan?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-94.html.]
Chủ nhiệm Nguyễn xua tay : "Cảm ơn ý của bạn học cũ, trong xưởng chúng chỉ hai mươi tấn phôi bông vẫn đủ ."
Xưởng trưởng Ngũ thầm nghĩ, lúc mặc cả thì thấy chị với con bé ranh một câu "Xưởng trưởng Ngũ" hai câu "Xưởng trưởng Ngũ" gọi rõ là ngọt, mặc cả đến mức cha cũng nhận , mặc cả xong mới là bạn học cũ ?
"Vậy vẫn cần phôi bông?" Xưởng trưởng Ngũ thầm oán thì thầm oán, rốt cuộc vẫn là hào sảng, thẳng: "Vậy là qua Tết gửi cho các chị hai mươi tấn nữa? Nhiều hơn thì xoay ." Ra Giêng cũng là mùa cao điểm, nơi khác tranh đòi còn đang xếp hàng kìa.
"Anh chắc chắn để phần cho , lô hàng dùng , thì chúng bàn kỹ hợp đồng."
Chủ nhiệm Nguyễn đích một chuyến, đường dây đả thông. Xưởng trưởng Ngũ nể mặt bà, bà cũng kéo dây cung ứng của lên. Mùa cao điểm Xưởng trưởng Ngũ chịu trích mấy chục tấn giúp đỡ, mùa thấp điểm bà cũng giơ tay giúp, đôi bên cùng lợi mới là kế sách lâu dài.
Chỉ là qua Tết mới hàng, thể bù nhu cầu mùa xuân, nhưng hiện tại vẫn còn căng thẳng, Vân Yến bèn hỏi: "Ở đây còn chỗ nào thể thu mua phôi bông ạ?"
Tiểu Phương ở bên cạnh lên tiếng: "Phôi bông thì , bông thì thể Hoàng Phì xem . bông bên đó cũng , điều giá cao."
Chủ nhiệm Nguyễn : "Nếu là bông thì càng . Giá cả thì chúng mua nhiều, thể từ từ đàm phán."
Xưởng trưởng Ngũ ký hợp đồng xong với Chủ nhiệm Nguyễn, tin bà còn cần một lô bông, thấu hiểu : "Cũng , dù giá phôi bông đưa cho chị thấp đến , đối với nhà máy vốn sở hữu công nghệ dệt như các chị, cứ bỏ tiền mua là lỗ. Ha ha. Có điều chỗ đó nước sâu, giao dịch với họ, bông của chúng đều từ Nghi Xương đến, đường Hoàng Bì."