Chủ nhiệm Nguyễn thấy bông khá , gật đầu : "Bông đấy."
"Bông là bông ." Vân Yến nãy giờ gì, kiểm tra kỹ bông trong bao tải, mở miệng : "Sao trong thôn các ông sợ gặp lạ thế?"
Thằng Cún buột miệng: "Còn là...—"
"Đâu sợ gặp lạ, chúng vui còn kịp chứ." Thằng Cún đang định tiếp, Bí thư thôn ngắt lời: "Đi , lớn chuyện, mày câu tôm của mày ."
Vân Yến thấy thằng Cún thôi, đưa tay chặn bé : "Nói cho rõ ràng, rõ ràng chúng mua."
"Lãnh đạo , bông của chúng ở đây các vị xem , chất lượng tuyệt đối vấn đề gì, giá cả cũng , một cân rẻ hơn giá Vũ Hán định cho các vị hai xu, các vị thì mau lấy , giao tiền ngay. Nếu , thì nhanh lên, mua bán thành nhân nghĩa còn, hại các vị."
Chủ nhiệm Nguyễn vốn đang do dự nên chốt luôn , Vân Yến , cũng cảm thấy Bí thư thôn hình như đang giấu giếm chuyện gì. Suốt dọc đường đến Hoàng Bì, thấy họ thu mua bông là sợ hãi im bặt, tình hình rõ ràng .
Bí thư thôn dường như thấy tiếng xe máy bên ngoài, ông co rụt cổ , giữa cần tiền cần mạng ông chọn cần mạng.
Ông đẩy cửa thò đầu , may mà thấy khác, lập tức : "Các vị nếu mua thì nhanh lên, đừng lừa phỉnh . Có những lời tiện , , là dám ."
Thằng Cún lúc đầy vẻ căm phẫn : "Ông chỉ cái tham sống sợ c.h.ế.t! Cha cái Hồng thôn bên bọn bá chủ bông đ.á.n.h gãy chân cũng phản kháng bọn chúng, chỉ ông là co vòi , thật khiến cháu coi thường!"
Bá chủ bông?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-97.html.]
Vân Yến hỏi nhanh: "Chẳng lẽ là hai gã đầu đinh xe máy?"
"Cái gì? Các vị gặp bọn chúng ?" Bí thư thôn sợ đến mức cái bụng mỡ bắt đầu run lên, ông thở gấp : "Cô sớm chứ! Cô sớm thì còn dây dưa với các vị gì, các vị mau, bây giờ ngay lập tức!"
Tiểu Phương cứng cổ : "Chúng phản kháng thế lực đen tối, thể tùy tiện khuất phục !"
Vân Yến đẩy một cái : "Bọn đó là rắn mặt đất, chúng dây . Có thể rời báo cáo với cơ quan công an ."
Lần cô giải cứu hai thiếu nữ, tuy khen thưởng. cô rốt cuộc vẫn mắng cho cô một trận té tát. Đã một , Vân Yến cẩn thận hơn , giục Tiểu Phương khởi động xe, đồng thời với Chủ nhiệm Nguyễn: "Chúng đổi chỗ khác nhé?"
Chủ nhiệm Nguyễn cau mày : "Dọc đường bám theo chúng , chắc là chúng mua bông. Bây giờ động tĩnh gì, bọn đó định tính thế nào. Ở đây cũng là đường nhỏ, nhỡ mai phục đường..."
Vân Yến : "Thế thì càng báo cho nhà máy một tiếng, thể để thần quỷ mà kẹt ở đây . Càng để lâu càng nguy hiểm."
"Cô đúng, chúng ngay." Chủ nhiệm Nguyễn leo lên xe tải, Vân Yến ở phía đạp lên bàn đạp đang định trèo lên, cúi đầu bỗng hét lên một tiếng: "Thôi c.h.ế.t, lốp xe của chúng xì !"
Tiểu Phương vội vàng xuống xe, quanh xe tải nhỏ một vòng, sáu cái lốp xe đều chọc thủng: "Không lái , lái sẽ hỏng vành xe, xe coi như vứt."
Vân Yến trèo lên thùng xe , tìm một cái cuốc và cái b.úa chia cho họ. Cô vươn cổ ngó, phát hiện mấy gã đầu đinh theo dõi họ, bèn phi nhanh xuống xe chạy về phía ủy ban thôn.
Bí thư thôn còn tưởng họ , định khóa cửa thấy Vân Yến chạy như bay tới, hoảng hốt chặn cửa : "Làm, cái gì? buôn bán gì với cô nữa!"