"Điện thoại, gọi điện thoại!" Vân Yến gấp gáp: "Bọn họ nhắm chúng , ông nếu sợ thì mau, nhường văn phòng cho chúng ."
Bí thư thôn phản đối: "Thế , văn phòng là của công thể tùy tiện cho các vị sử dụng... Ơ ơ!!"
Vân Yến đôi co với ông , xông văn phòng bắt đầu gọi điện cho cơ quan chức năng, còn gọi Bí thư thôn xông dập máy: "Cô hại c.h.ế.t , cô nghĩ nhỡ bọn họ là cùng một giuộc thì hả?"
Tay Vân Yến khựng : "Là cùng một giuộc? Bọn họ rốt cuộc bao nhiêu ?"
Sự việc đến nước , Bí thư thôn giấu giếm nữa kể hết: "Bọn họ đều là em ở Uông Tập, hơn ba mươi . Mỗi bông ở mười dặm tám hướng quanh đây thu hoạch, bọn họ đều dùng giá cực thấp ép trồng bông bán bông. Tập thể thôn Uông Tập xưởng bông riêng, bọn họ căn bản trồng bông, bộ đều là ép bức bách tính thu mua giá rẻ về xưởng bông, đó bán giá cao."
Vân Yến vỡ lẽ, thảo nào khi đến Xưởng trưởng Ngũ bông bên thì , nhưng giá cao.
Nhớ đến chuyện , Bí thư thôn gần như nước mắt lưng tròng, ông nghẹn ngào : "Bông phơi bên ngoài thực đều là mua giá cao từ xưởng bông Uông Tập về đấy. Nói thì quá khó chịu, chúng đều là trồng bông, đến cuối cùng dùng bông mua! Chính là vì bọn họ ép buộc chúng bán hết bông cho bọn họ."
Chủ nhiệm Nguyễn đó đến văn phòng, đến đây bèn hỏi: "Vậy bông các ông định bán cho chúng là?"
Vân Yến chắc chắn : "Chắc là họ tự giấu riêng, nếu sẽ sợ bọn bá chủ bông đến gây sự như thế."
Bí thư thôn gật đầu liên tục, gần như mếu máo : "Bọn họ chắc chắn phát hiện chúng giấu bông. Thôn giấu bông bọn họ , hai chân Bí thư thôn đều đ.á.n.h gãy. Nhà đàn ông giấu bông, tay đập gãy, cả đời trồng bông nữa. Các vị là lãnh đạo nhà máy lớn, van cầu các vị cách nào cứu chúng với, chúng , chúng thực sự ép đến đường cùng, kêu trời trời thấu!"
Vân Yến tức đến mức n.g.ự.c phập phồng thở dốc, tay cô cầm ống , thể gọi trực tiếp cho cơ quan địa phương. Bọn bá chủ bông tác oai tác quái ở đây, khó bảo đảm dù che ô chắn chống lưng cho chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-98.html.]
" ." Chủ nhiệm Nguyễn quyết đoán ngay tức khắc: "Gọi điện cho văn phòng nhân sự, ."
Vân Yến bà một cái, thoăn thoắt, Chủ nhiệm Nguyễn ngoài, : "Gọi thì tìm Trưởng ban Tạ, nhớ từng lính ở bên , quen thể qua giúp chúng !"
Tay Vân Yến cầm ống siết c.h.ặ.t, quả thực, lúc tìm bộ đội là đáng tin cậy nhất.
"A lô...—" Trong điện thoại truyền đến tiếng của Phó ban Kỷ: "Đây là phòng nhân sự Nhà máy 4, ai gọi đấy?"
Khoảnh khắc điện thoại kết nối, cửa văn phòng đạp mạnh, bên ngoài hét lên: "Mấy kẻ chặn đường tài lộc của chúng đều ở bên trong!"
Bí thư thôn suýt thì quỳ xuống, ông vội vàng cùng Tiểu Phương chặn cửa, hy vọng thể kiên trì thêm vài phút.
"Tìm Tạ Thận Trạch! là Vân Yến thu mua của Nhà máy 4, chúng một nhóm bá chủ bông nhắm ở Diêu Tập huyện Hoàng Bì, cần cứu viện!"
Phó ban Kỷ bên điện thoại phát tiếng luống cuống tay chân, nhanh giọng của Tạ Thận Trạch truyền đến: "Vân Yến?"
Vân Yến : "Em đang ở Diêu Tập huyện Hoàng Bì...—"
"Đã rõ, xin em hãy tự bảo vệ , cầm chắc v.ũ k.h.í phòng tìm chỗ ẩn nấp." Giọng Tạ Thận Trạch nhanh và rõ ràng : "Đợi ... Tút tút tút...—"
Dây điện thoại cắt đứt từ bên ngoài, văn phòng nhỏ hẹp bao vây tứ phía. Tên bá chủ bông cầm đầu gào lên: "Mau cút đây cho tao, nếu tao thiêu c.h.ế.t cả lũ chúng mày ở trong đó!"