Con Đường Tu Luyện Gian Nan Của Nữ Tu Cỏ Rác - Chương 260: Tạ lễ

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:18:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba Đậu tiến giai thành công, tâm trạng đang cực kỳ phấn khích, khoe khoang oai, dĩ nhiên sẽ phản đối việc dạo phố.

 

Bây giờ nó bay lượn trong khu dân cư của con , xung quanh qua kẻ , hề sợ hãi chút nào.

 

Cái gì cũng cần một quá trình quen và thích nghi, Ba Đậu chính là như .

 

Tuy nhiên, nó cũng đắc ý quên , vẫn chỉ bay lượn trong phạm vi một trượng quanh Tiêu Hàm.

 

Trong Tiên Sơn, các tu sĩ tiền nuôi một linh sủng thích cũng là chuyện thường thấy.

 

Ví dụ như những t.ử gia tộc lớn, nếu gia gia nãi nãi, phụ mẫu tu vi cao, hoặc nắm giữ thực quyền, thì những tiểu bối như họ dĩ nhiên thiếu linh thạch để tiêu. Nuôi một con yêu thú thích linh sủng cũng là chuyện bình thường.

 

Tiêu Hàm, một tu sĩ Trúc Cơ, bên cạnh một con chim bát ca linh sủng, thực cũng gì là oai phong.

 

thì con vật nhỏ bé, sức chiến đấu bằng , chỉ thể bắt chước giọng chuyện là thú vị một chút.

 

Nếu bên cạnh một con mãnh thú lớn, hoặc một con yêu thú kỳ lạ, lẽ còn thể thu hút sự chú ý của qua đường.

 

Tiêu Hàm hề suy nghĩ rằng linh sủng của gì, thời gian hẹn gặp Lư Tâm Ngọc còn nửa canh giờ, nàng liền dẫn Ba Đậu dạo phố. Gặp cửa hàng nào thú vị thì xem.

 

Sau đó, khi qua một cửa hàng luyện khí, Tiêu Hàm đột nhiên nghĩ đến việc Ba Đậu tổ chim, quyết định cho Ba Đậu một cái giường tầng, là thanh ngang để đậu, là tổ chim.

 

Tổ chim của Ba Đậu cũng cần vật liệu gì , Tiêu Hàm cửa hàng luyện khí, mua một ít quặng sắt rẻ nhất, định bụng khi về sẽ rèn cho Ba Đậu một cái giường tầng của riêng nó.

 

thì những loại quặng sắt rẻ nhất cũng dễ tinh luyện và rèn, nàng cũng cần nhiều, cũng cần tinh xảo, đến lúc đó trực tiếp dùng linh hỏa của Hỏa Cầu Thuật để nung cũng , cần đến phòng địa hỏa chuyên dụng.

 

Khi dạo phố, thời gian trôi qua nhanh, còn một khắc nữa là đến giờ hẹn, Lư Tâm Ngọc gửi truyền âm phù cho Tiêu Hàm.

 

“Hàm tỷ tỷ, chuẩn xuất phát đến lâu , nhưng mà, cha sẽ cùng đến gặp tỷ, để cảm ơn tỷ hôm qua cứu chúng .”

 

Tiêu Hàm ngờ Lư gia cẩn trọng như , ấn tượng về Lư gia lập tức tăng vọt.

 

Mặc dù nàng cảm thấy, với những t.ử tinh của Lư gia, lẽ dù nàng đến, những chắc chắn vẫn còn những thủ đoạn bảo mệnh khác, nhưng dù nàng cũng việc , khác cũng sẵn lòng nhận ân tình , như .

 

Tiêu Hàm cũng vội, dẫn Ba Đậu từ từ qua.

 

Khi đến lâu, cũng gần đúng giờ hẹn.

 

Lư Tâm Ngọc đang bên cửa sổ phòng riêng lầu hai ngoài, thấy Tiêu Hàm đến, lập tức vẫy tay: “Hàm tỷ tỷ, ở đây.”

 

Tiêu Hàm với nàng, bước lâu.

 

Tiểu nhị của lâu tinh ý, lập tức dẫn nàng lên phòng riêng mà Lư Tâm Ngọc đặt lầu hai.

 

Khi trong phòng, Tiêu Hàm thấy một nam tu trung niên râu ngắn đang bên cạnh Lư Tâm Ngọc.

 

Người tu vi Trúc Cơ trung kỳ, chắc hẳn là cha của Lư Tâm Ngọc.

 

Lư Tùng Viễn dĩ nhiên sớm con gái về tên của Tiêu Hàm, lập tức hành lễ ngang hàng với Tiêu Hàm: “Tại hạ Lư Tùng Viễn, mắt Tiêu đạo hữu, ơn cứu mạng của Tiêu đạo hữu đối với mấy vị tiểu bối Lư gia, Lư gia vô cùng cảm kích.”

 

Tiêu Hàm cũng đáp lễ: “Lư đạo hữu khách sáo , chỉ là tiện tay mà thôi, tin rằng dù tay, mấy vị tiểu đạo hữu Lư gia chắc chắn cũng cách thoát , là ơn cứu mạng thì quá lời .”

 

Lời của nàng lập tức khiến Lư Tùng Viễn vô cùng hài lòng. Sự thật đúng là như , mấy vị tiểu bối Lư gia nếu thật sự đến lúc phòng ngự , chắc chắn sẽ dùng đến lá bài tẩy bảo mệnh cuối cùng, quyết thể mất mạng sự tấn công của một con yêu trư cấp bốn.

 

việc khác tay cứu giúp cũng là sự thật, ân tình Lư gia bọn họ nhận. đối phương kể công, chuyện , điều khiến dễ chịu.

 

“Tiêu đạo hữu mời , chúng xuống chuyện.”

 

Lư Tùng Viễn một động tác mời, Lư Tâm Ngọc vội vàng kéo ghế , để Tiêu Hàm xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-duong-tu-luyen-gian-nan-cua-nu-tu-co-rac/chuong-260-ta-le.html.]

Ba Đậu cảm nhận linh áp của Lư Tùng Viễn tương đương với yêu thú cấp năm, từ lúc cửa ngoan ngoãn đậu chân Tiêu Hàm, hó hé một tiếng.

 

Đợi Tiêu Hàm xuống, nó vội vàng bay lên chiếc ghế trống bên cạnh Tiêu Hàm, còn vươn cổ chim xung quanh.

 

Lư Tâm Ngọc rót một tách linh cho cha và Tiêu Hàm.

 

Lư Tùng Viễn hứng thú với một con chim bát ca, nâng tách lên với Tiêu Hàm: “Lư mỗ lấy rượu, kính Tiêu đạo hữu một ly.”

 

Tiêu Hàm vội vàng nâng chén , hai một phen hàn huyên khách sáo.

 

Sau đó, Lư Tùng Viễn đẩy một tấm ngọc bài hình dáng kỳ lạ đến mặt Tiêu Hàm: “Đây là tín vật của Lư gia, nếu Tiêu đạo hữu gặp chuyện khó khăn gì, cứ mang ngọc bài đến, chỉ cần Lư gia thể giải quyết, nhất định sẽ giúp Tiêu đạo hữu.”

 

Nếu là món quà tạ lễ khác, lẽ Tiêu Hàm còn khách sáo một chút, nhưng món quà của đối phương thực sự khiến nàng khó lòng từ chối.

 

Mặc dù nàng cũng định ở Thương Hải Thành lâu dài, nhưng lỡ như thật sự phiền phức gì mà giải quyết , đây chính là một chỗ dựa .

 

Có thể , thời khắc quan trọng, thể nhờ Lư gia cứu nàng một mạng.

 

Nàng lập tức : “Vốn dĩ nên kể công, nhận món quà tạ lễ , nhưng là một tán tu, sống ở Thương Hải Thành , thật sự sợ chuyện gì cần nhờ đến Lư gia, nên đành mặt dày nhận lấy.”

 

Lư Tùng Viễn : “Đây là thành ý của Lư gia, Tiêu đạo hữu cứ yên tâm nhận lấy.”

 

Hai trò chuyện vài câu, Lư Tùng Viễn liền cáo từ rời .

 

Lư gia thể hiện phong thái của một gia tộc lớn, đích cử một t.ử dòng chính đến tặng quà tạ lễ, đến mức ai thể chê trách gì.

 

Khi cha , Lư Tâm Ngọc vốn đang im lặng bên cạnh lập tức trở nên hoạt bát.

 

“Vốn dĩ mấy đường đường của đều đến đây để cảm ơn Hàm tỷ tỷ một nữa, nhưng khuyên can , họ đến mà , sẽ thể chuyện vui vẻ với tỷ .”

 

Tiêu Hàm : “Hôm qua họ cảm ơn nhiều , thật sự cần đến nữa.”

 

Lư Tâm Ngọc vội vàng đẩy một đĩa hoa quả khô qua.

 

“Hàm tỷ tỷ, đây, ăn cái , hạt thông của cây thông kim băng ngon lắm.”

 

Ba Đậu đồ ăn ngon, thêm tu sĩ mà nó sợ hãi cũng , lập tức bay lên lưng ghế ngó.

 

Lư Tâm Ngọc phát hiện sự đổi tu vi của Ba Đậu, kinh ngạc : “Hàm tỷ tỷ, Ba Đậu tiến giai thành công ?”

 

Nếu là yêu điểu cấp bốn khác, chắc chắn sẽ mang cảm giác áp bức mạnh cho một tu sĩ Luyện Khí, nhưng Ba Đậu, một con chim sức chiến đấu bằng , chỉ pháp thuật thần thông gì, mà linh áp cũng mạnh, đến cả việc dọa và các yêu thú khác cũng .

 

Lư Tâm Ngọc chỉ là cảm nhận tu vi của Ba Đậu thấu, khác với tu vi cấp ba đây, nên mới hỏi.

 

Tiêu Hàm : “ , mới tăng lên cấp bốn.”

 

Ba Đậu chẳng quan tâm họ đang bàn luận về , trong mắt nó lúc chỉ món hạt thông ngon mà Lư Tâm Ngọc giới thiệu.

 

“Chủ nhân, Ba Đậu ăn hạt thông, Ba Đậu ăn hạt thông.”

 

Ba Đậu vỗ cánh với Tiêu Hàm.

 

Tiêu Hàm nghĩ đến việc tên lâu nịnh nọt, liền đưa chân mặt Ba Đậu.

 

Ba Đậu ngơ ngác một lúc, hiểu , lập tức bay đến bên chân, bắt đầu dùng cánh phẩy mu bàn chân cho nàng.

 

Lư Tâm Ngọc bên cạnh thấy cảnh , đầu tiên là ngẩn , đó liền phá lên ha hả.

 

“Trời ạ, Ba Đậu đáng yêu quá, c.h.ế.t mất thôi.”

 

 

Loading...