Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [Xuyên Thư] - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:21:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Ngọc Hoa hề phối hợp với màn biểu diễn của Trang Thái Phượng, cô chẳng hề tỏ ngưỡng mộ ngạc nhiên gì cả.

 

Cô giống như một kẻ nhà quê từng thấy sự đời, mở miệng khiến Trang Thái Phượng tức đến mức huyết áp tăng vọt.”

 

Ôn Ngọc Hoa cố ý lớn:

 

“Máy bay , cái thứ đó an ?

 

Nếu nó đang bay giữa chừng mà rơi xuống thì cô tính ?

 

Vẫn là cứ chân lấm tay bùn cho nó chắc ăn.

 

Máy bay cái thứ đó, chỉ mạng lớn như cô mới dám thôi.

 

thì , sợ lắm.”

 

Điều gây mất hứng hơn còn ở phía , khi gắn mác máy bay là thứ đồ cao cấp đầy nguy hiểm.

 

Ôn Ngọc Hoa :

 

“Đi thôi, chúng phòng chuyện với chú Trang chút .

 

Nếu , cô cái là khi chẳng .

 

Đi thôi, chúng mau phòng ở bên chú Trang thêm một lúc nữa.”

 

“Sẽ chuyện .

 

Ngồi máy bay an !”

 

Hồng Hiền nhịn nữa liền lên tiếng.

 

Anh thực sự sắp tức ch-ết vì sự thiếu hiểu của Ôn Ngọc Hoa .

 

Quả nhiên, phụ nữ thì não bộ đều !

 

Đối mặt với ánh mắt khinh bỉ của Hồng Hiền.

 

Ôn Ngọc Hoa như một vật lạ, mỉa mai ngược .

 

“Chậc chậc, hóa cũng chuyện ?

 

Thấy nãy giờ chẳng hé răng nửa lời, còn tưởng câm chứ.

 

Chậc chậc, đúng là giỏi thật đấy nha, xe đưa đón riêng, còn mua vé máy bay nữa.

 

Chậc chậc, đúng là giỏi nhất trần đời luôn.”

 

Lời khen của Ôn Ngọc Hoa thế nào cũng thấy đúng vị cho lắm.

 

Không đợi Hồng Hiền kịp suy nghĩ ý tứ để phản công, Ôn Ngọc Hoa dẹp bỏ vẻ mỉa mai, trực tiếp lật bài ngửa mà mắng .

 

“Cái tâm địa thật là đen tối, Thái Phượng sẽ gặp t.a.i n.ạ.n máy bay .

 

Ý là, Thái Phượng chuyến là biền biệt cả năm về nhà.

 

Không tranh thủ lúc chuyện với chú Trang thêm chút, thì chú Trang mặt con gái chắc chắn sẽ khó khăn.

 

Chuyện vốn dĩ chẳng gì, qua cách hiểu của biến chất thế nhỉ?

 

Chậc chậc, Thái Phượng , cô cũng nên để tâm một chút , đàn ông chẳng mong cô , mong cô gặp họa thôi.

 

Chậc chậc, Thái Phượng ... cô chú ý chút .”

 

Ôn Ngọc Hoa vỗ vai Trang Thái Phượng, vẻ mặt đầy sự đồng cảm với cô .

 

Những chữ ‘Cô thật là t.h.ả.m quá, đàn ông trông cậy .’ dường như một cách sống động khuôn mặt Ôn Ngọc Hoa.

 

Nhìn đến mức Trang Thái Phượng ngày càng đau dày.

 

thực sự chịu thua Ôn Ngọc Hoa .

 

Cái thể mặt dày vô sỉ đến mức chứ?

 

Chẳng chính cô máy bay an ?

 

Sao Hồng Hiền phản bác một câu, thành Hồng Hiền đúng?

 

Trang Thái Phượng âm thầm thở hắt một , để ý đến Ôn Ngọc Hoa nữa.

 

“Hì hì.”

 

Giả vờ , Trang Thái Phượng chuẩn tiễn khách:

 

“Ngọc Hoa cô hiểu lầm Hồng Hiền .

 

Anh ý đó .

 

Bản cũng máy bay mà, sẽ bao giờ mong gặp chuyện .

 

Cái đó, cô thấy đấy đang vội, còn nhiều đồ đạc thu dọn xong, bừa bộn lắm, cô...”

 

cứ tự nhiên thôi.”

 

Ôn Ngọc Hoa híp mắt ngắt lời.

 

“Hai nhà chúng quan hệ thế nào chứ, cô cần khách sáo với .

 

Cô cứ bận việc của , phòng thăm chú Trang chút.

 

nhiều thời gian, thể ở bên chú Trang trò chuyện thêm một lúc nữa.”

 

Nói xong, Ôn Ngọc Hoa ánh mắt vặn vẹo của Trang Thái Phượng, thong dong về phía phòng của Trang Trụ Tử.

 

Cái sự tuyệt giao của Ôn Ngọc Hoa quả là linh hoạt.

 

Hôm nay đến gây chuyện, thì giao tình giữa hai nhà họ thể nối một ngày.

 

Đến chỗ Trang Trụ Tử, Ôn Ngọc Hoa tăng âm lượng lên, cứ như sợ Trang Trụ T.ử thấy , cô lớn:

 

“Chú Trang, cháu đến thăm chú đây!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/con-gai-mot-thap-nien-70-la-nhom-doi-chieu-xuyen-thu/chuong-128.html.]

 

Dạo chú thế nào ?

 

Đã đỡ hơn chút nào ?

 

Thái Phượng tìm bác sĩ Tô giúp chú , đợi ông tới là bệnh của chú thể kh-ỏi h-ẳn thôi.

 

Chú lòng tin, cố gắng mà sống nhé.”

 

Mỗi câu Ôn Ngọc Hoa an ủi Trang Trụ T.ử là tim Trang Thái Phượng thót lên một cái.

 

liên lạc với bác sĩ Tô hồi nào chứ?

 

Ôn Ngọc Hoa cứ bốc phét cho cô như , đến lúc bác sĩ Tô tới thì cô ?

 

Trang Thái Phượng dẫu nấy thì cũng cần thời gian.

 

sắp thủ đô , thời gian để ở đây từ từ mưu tính.

 

vội.

 

Trang Thái Phượng thể tĩnh tâm việc .

 

Trớ trêu , Ôn Ngọc Hoa dường như đang đối đầu với cô , với Trang Trụ Tử:

 

“Chú Trang, chú nhất định cố gắng trụ vững.

 

Thái Phượng sắp trở thành thủ đô .

 

Đến lúc cô kết hôn, chú nhất định dậy .

 

Chú đưa cô về nhà chồng, hạnh phúc.

 

Còn phong cảnh ở thủ đô nữa, lúc đó chú cũng xem cho .”

 

“Tốt!

 

Tốt!”

 

Trang Trụ T.ử chớp mắt đầy vẻ khích lệ.

 

Lời an ủi của Ôn Ngọc Hoa, ông thực sự đều lọt tai.

 

Vì đột ngột trúng phong, lòng Trang Trụ T.ử vẫn luôn khó chịu.

 

Sau khi Trang Thái Phượng trở về, khiến ông vui mừng ngắn ngủi một chút xong, ông rơi cảm giác tự trách vô tận.

 

Bản liệt thế thực sự là quá phiền phức .

 

Mấy ngày nay Miêu Phán Nhi và chăm sóc Trang Thái Phượng nên hầu hạ Trang Trụ T.ử chu đáo lắm, khiến ông thoải mái.

 

Con ai cũng lúc gấp gáp, Trang Trụ T.ử thể lúc nào cũng vệ sinh đúng giờ giấc .

 

Miêu Phán Nhi và bọn họ thì chẳng thèm quan tâm đến chuyện đó.

 

Họ cứ theo phương pháp nuôi lợn mà hầu hạ Trang Trụ T.ử ba bữa một ngày, thời gian còn thì mặc kệ ông.

 

Trang Trụ T.ử đây nếu nhịn thì còn thể gọi Miêu Phán Nhi giúp đỡ.

 

mấy ngày nay, để phiền Trang Thái Phượng, ông cố nhịn.

 

Uống ít nước, ăn ít cơm, thì ông sẽ vệ sinh lúc nửa đêm.

 

Người nhà cứ tưởng ông đó nên tiêu hao ít, mới ăn ít.

 

Thực tế là ông dám ăn nhiều.

 

Những ngày tháng uất ức qua khiến thật thà như Trang Trụ T.ử thấy tâm trạng sa sút, sống nữa.

 

Một đến ngay cả việc ăn uống tiêu tiểu cũng tự thì sống còn ý nghĩa gì?

 

Tuy nhiên, Ôn Ngọc Hoa cách an ủi khác.

 

Được cô khích lệ, Trang Trụ T.ử tinh thần lên hẳn.

 

Ôn Ngọc Hoa đúng.

 

Trang Thái Phượng sắp kết hôn , lúc ông chắc chắn thể xảy chuyện gì .

 

Nếu sẽ ảnh hưởng đến con cái bao nhiêu.

 

Trang Trụ T.ử và Ôn Ngọc Hoa trò chuyện vui vẻ.

 

Trang Thái Phượng họ lãng quên ở phòng khách thì càng càng thấy khó chịu.

 

Đối với Trang Trụ Tử, tình cảm của Trang Thái Phượng cũng sâu đậm.

 

Nếu vì lo lắng cho cha ruột, cô cũng chẳng kết thúc biểu diễn hớt hải chạy về như .

 

Kết quả là, cô thế mà quên mất việc quan trọng nhất là tìm bác sĩ?

 

Trang Thái Phượng cúi đầu, lặng lẽ rơi lệ vì tự trách.

 

Hồng Hiền nỡ bạn gái .

 

Ngay lập tức an ủi bằng cách ôm vai Trang Thái Phượng, một cách đáng tin cậy:

 

“Hay là thế , chúng đưa bác đến thủ đô nhé.

 

Bác sĩ Tô dù giỏi đến cũng thể đến ngay .

 

Chúng đưa bác đến bệnh viện sớm hơn thì cũng giúp bác sớm khỏe hơn.”

 

Cơ hội nịnh bợ như , Hồng Hiền sẽ bỏ qua .

 

Những theo đuổi Trang Thái Phượng cực kỳ nhiều.

 

Trong nhiều theo đuổi đó, Hồng Hiền chuyện hợp ý với Trang Thái Phượng nhất.

 

Chỉ là “năng lực tiền tệ”, thể giúp Trang Thái Phượng giải quyết khó khăn những lúc then chốt, nên Trang Thái Phượng mới bằng lòng dẫn về nhà.

 

 

Loading...